Đêm hôm đó, có đứa nào đó ngủ ngon ơ, trong giấc mộng, niềm vui vẫn chưa thôi rạo rực trong lòng,bao nhiêu ngày mệt mỏi đã qua.
ảnh minh họa
Mây kéo về, nhưng không khí chẳng có chút gì gọi là muốn mưa cả, đám hoa súng kiệt quệ với cái nắng oi ả, trú tạm dưới gốc liễu là một đứa con gái, đang bâng quơ điều gì đó nên nhìn chằm chằm con sâu đang cố gắng khều lớp đất.
Chẳng có ai đến, nó ngồi một mình ở đó, chu miệng hút chai nước chậm chạm
– Alô, ờ, ờ….
Như thế này thì còn làm ăn gì, nó gật gù kiểm tra lại đống tin nhắn, họp nhóm nhưng không ai đi cả,bận bận bận, đứa nào cũng có lí do chính đáng, thời gian chỉ còn lại một tuần.
Hai ngày trước.
Nó đang hí hoáy nhét miếng thịt cá béo ngậy, thơm lừng vào miệng, đang xem truyền hình thực tế về anh Dương Dương yêu quý, kể từ khi bộ phim ” Thiếu nữ toàn phong” kết thúc, thì cô bạn gái vô cùng xinh đẹp, trắng hồng của nó gọi tới:
– Mày không đi sinh hoạt hả?
– Ơ, tao đi học tiếng anh vừa về, lại có thông báo gì hả?
– Lên trang lớp mà xem đi, xem xong đừng ngất nhé, à xem có tên tao không rồi nhắn tin cho tao nhé?
– Um, được, được.
( Nếu biết trước điều kinh khủng sẽ tới tôi thà ăn cho xong hộp cơm, chứ nhất định không chịu bỏ đi như vậy, trời đánh tránh miếng ăn, sớm không gọi, muộn không gọi, đúng lúc quá ý mà).
Trang facebook của lớp
San San (Bí thư): Thông báo: Tớ vừa đi họp trên khoa về, nhận được công văn như sau:
1. Để hướng tới lễ kỉ niệm hai trăm năm mươi năm ngày sinh đại thi hào Nguyễn Du, mỗi lớp đều phải tổ chức cuộc thi tìm hiểu về tác giả và tác phẩm Truyện Kiều, hình thức như sau:
– Mỗi lớp chia thành ba nhóm, mỗi nhóm ba mươi người
– Các phần thi:
+ Chào hỏi ( giới thiệu tên nhóm, các thành viên trong nhóm…)
+ Trả lời trắc nghiệm ( chọn đáp án đúng)
+ Tự luận ( chuyển thể đoạn trích Thề Nguyền, dưới góc nhìn hiện đại)
2. Tớ chia nhóm như sau:
– Nhóm một bao gồm các bạn :a..g…x..h…, ( là đội được tuyển chọn để thi giữa các lớp với nhau), bạn Vũ Thị Thoa là nhóm trưởng
-Nhóm 2 bao gồm : b…c…d.. , bạn Trương Linh là nhóm trưởng
– Nhóm 3 bao gồm:e…s…q…, bạn Vũ Phương là nhóm trưởng
3. Các bạn nhóm trưởng liên hệ với thành viên trong nhóm, cùng chuẩn bị đáp án trắc nghiệm theo hệ thống câu hỏi trong file đính kèm, yêu cầu các bạn nhóm trưởng ghi lại lịch hoạt động nhóm, kịch bản chuyển thể.
Tâm trạng hưng phấn bao nhiêu thì lúc này đây, mặt nó méo mó kinh dị bấy nhiêu, tại sao lại là nó? nó có biết làm cái gì đâu? sao lại cho nó là nhóm trưởng? Nhóm ba,nhóm ba. Nó đọc đi đọc lại dòng chữ dài loằng ngoằng,phải làm gì bây giờ! Nó vùi mặt vào đôi bàn tay , cong queo, ngắn củn run rẩy: Một nhóm cá biệt, làm thế nào để thống nhất được? Ai sẽ viết kịch bản? Ai sẽ là Kiều????….hàng ngàn câu hỏi, cứ nối nhau chạy trong đầu nó, nhiệm vụ này sao mà nặng nề vậy? Một cái lớp, chín mươi ba người, tại sao không cho người khác làm nhóm trưởng?. Sáng hôm sau đi học, cô nhắc nhở việc chia nhóm để làm bài tập, cô mang danh sách lớp, đọc theo vần rồi lại ( tóm) nó, à không, chỉ định nó là nhóm trưởng nhóm bốn, rồi đọc câu hỏi…kế tiếp là thông báo về lịch giảng ngày giảng….Nó,nằm kiệt quệ vùi đầu vào gối: ” Kiếp trước có mắc nợ cái gì không mà bao nhiêu việc dồn vào cùng lúc như thế này???”, Nó sắp khóc, việc vốn to đùng như thế, nhưng chẳng có ai giúp được nó, trong nhóm thì mỗi đứa một tính, phần lớn lại không ưa nhau, ngay cả bản thân nó khi nhận việc này cũng không thoải mái ( nỗi bi phẫn lớn nhất của người con gái là bị bạn thân, cướp đi người yêu thương ngay trước mắt mà không thể làm được gì, và thú vị khi bạn ấy lại được ở cùng nhóm với mình, hận thù sẽ làm mờ mắt kẻ lí trí). Thở dài, thở dài, ngao ngán nó bò dậy, bật đèn bắt đầu hì hục lôi quyển sách mà nó đã lượm từ đống rác về, đúng vậy, họ ném tác phẩm đó vào đống rác, nếu nó không xót xa thò tay vào chiếc bao đó thì có lẽ giờ này cuốn sách đã trở thành phế liệu. Đầu nó mường tượng ra cảnh Thúy Kiều ở thời hiện tại, ( có chút giống với phim ngắn “Gửi cho anh”)…Kịch bản phần chào hỏi nó cũng hình thành, nhưng đây là phần bí mật,bởi vậy nó đã âm thầm chuẩn bị.
Buổi họp nhóm ngày thứ nhất:
– Tớ vào thẳng vấn đề, vì mọi người còn bận đi học: xem qua trong nhóm tớ sẽ phân công việc như sau:
+ phần thi kiến thức sẽ có bảy bạn đại diện nhóm lên thi bao gồm : Liên, Ngọc,Thu, Sin,Thùy, Thúy, Thảo.
+ Phần chào hỏi : bao gồm bạn : Nhã Phương, Thảo Trang,Tạ Thu, Trinh, và tớ phụ trách
+ Kiến thức : Tớ đã lập nhóm riêng, các bạn còn lại mỗi người có từng nhiệm vụ cụ thể, tối nay đọc nhiệm vụ tớ đã tag tên trên nhóm rồi làm đáp án gửi cho tớ, để tớ tổng hợp.
+ Phần kịch bản chuyển thể : lớp mình chỉ có ba bạn nam, nhưng nhóm mình không có bạn nào cả vì vậy tớ sẽ xin bạn Hồi ở nhóm hai sang nhóm mình, để đóng vai Kim Trọng, Thúy Kiều,do bạn Nga đóng.Đây là kịch bản tớ đã viết xong, mọi người xem chỗ nào chưa ổn thì góp ý.
– Còn thông báo khác nữa không cậu?
– Tớ phải ghi lại buổi sinh hoạt của nhóm mình ngày hôm nay!
– Tên nhóm trên facebook, là gì vậy nhóm trưởng?
– Ừ, khoan đợi tớ chút! Alo, ai vậy!
– Tớ, là Vui đây, tớ với Tuyết xin sang nhóm một rồi nhé!
– Um, được. Rồi, Tên của nhóm là Đĩa Bay, à còn bạn nào muốn chuyển sang nhóm khác không?
– Được chuyển sang nhóm khác hả cậu?
– Um, được chuyển, bạn nào muốn sang nhóm khác, thì thông báo với tớ nhé, mọi người thấy kịch bản như thế nào?
– Tớ thấy không phù hợp, tại sao Thúy Kiều lại đi học? Lại có cô giáo ở đây? đang là thời phong kiến cơ mà?
– Kiều đanh đá quá, lại còn kiêu nữa chứ, mà thục nữ thì sao lại bắt nạt Kim Trọng được!
– Trời ơi, còn du học nữa chứ, tớ tưởng, Kim Trọng với Thúy Kiều thề nguyền thôi, có xa cách như vậy đâu? sao mà hiện đại thế!
– Sao lại có cả cô giáo bọ cạp ở đây? Kịch bản kiểu gì vậy?
– Rồi, còn bạn nào có ý kiến nữa không?
– Không, Thúy Kiều phải ngoan, hiền, thục nữ chứ, như thế này có hiện đại quá không?
– Hết ý kiến rồi chứ!… Rồi, bây giờ là tớ sẽ giải thích : Chúng ta chuyển thể đoạn trích Thề Nguyền dưới góc nhìn hiện đại, cho nên mọi thứ cũng cần thay đổi, tớ có tham khảo video phim ngắn Gửi cho anh, nên tình tiết khá giống, hơn nữa vai diễn này có phần hài hước, ngôn ngữ có thể linh hoạt được, đối với bạn đóng vai Thúy Kiều.Qua đoạn trích tớ muốn truyền tải thêm thông điệp về những tệ trạng trong xã hội hiện nay, cho nên sẽ có thêm những đoạn cho vai phụ diễn, vì đoạn trích chỉ có một đoạn rất ngắn….đây là ý kiến của tớ.
Đặt chân lên thuyền rồi, đi được hay không còn phải xem chèo chống như thế nào, lật thì chết chìm, thôi thì làm một lần, cho ra ngô ra khoai…hừ…
– Cái gì, con Phương là nhóm trưởng á, nó thì làm được cái gì?
– Tao không ưa nó, với lại người yêu của tao là người yêu của nó ngày trước, thế nên tao mới xin chuyển nhóm.
– Tao cố tình cho nó làm trưởng nhóm đấy, để xem nó làm được gì, rồi bị cười cho thối mũi thôi mà!, nhóm nó toàn đứa học làng nhàng, học giỏi ở hết nhóm một rồi!
– Thế nó không nói gì à!
– Um, tao cũng thấy lạ, bình thường nó chẳng lên đăng tâm trạng, hay phản đối ầm ầm, rồi cũng nên nhưng bây giờ nó không nói gì, còn im lặng cơ!
– Híc, thôi, kệ chúng nó, nói thế nào thì nhóm nó thua là chắc chắn, vào lớp đi!
Nó mở cửa WC, bước ra ngoài, mỉm cười, có vẻ như điều nó nghi ngờ đã khá rõ ràng.
Trước ngày diễn : Nó không yên tâm, với vụ chào hỏi khi giao phần biên đạo múa cho người khác, cuối cùng phần ghép nhạc đã xong…
– Cậu biên đạo bài múa thế nào rồi? nó hỏi!
– Á,tớ, tớ quên…
– Quên, ! tớ bảo cậu bao nhiêu lần rồi!cậu có biết ngày mai là diễn rồi không?
– Ui, mấy động tác vớ vẩn ý mà, gọi là cho có thôi!
– Câm mồn, cậu xuống ngay phòng 102 gặp tớ,nhanh và luôn!
-Phương ơi, điện thoại kìa!
-Alo, Phương ơi, mai tớ không diễn được, mai tớ có việc phải về nhà! bây giờ tớ chuẩn bị về rồi, cậu tìm ai đó đóng Kim Trọng nhé!
– Cậu điên à, mai diễn rồi, ai đóng được bây giờ!..alo…alo…
– Tin nhắn: Nhom truong ơi, to so dung truoc dong nguoi, chac mai to khong dong dau!
Nghe xong tất cả thông tin, nước mắt nó tuôn như mưa…chương trình đã đâu ra đấy, nhưng bây giờ lại trở về con số không, nó đi vòng vòng đầu óc rối như tơ vò, bài tiểu luận nhóm còn chưa hoàn thành sáng mai phải nộp cho cô, vậy mà!, nước mắt nó càng nhạt nhòa…
Cốc..cốc…
– Vào đi!
-Tớ xin lỗi nhé, vì dạo này tớ làm thêm, bận soạn giáo án nên cũng quên mất!
– Um!
– Mà chỉ là mấy động tác thôi, có gì đâu!
– Thế mấy cái động tác thôi đấy của cậu như thế nào, tập tớ xem thử!
– Tạm thời tớ chưa nghĩ ra, à, lấy mấy động tác tớ học công tác Đoàn Đội, là được!
– Câm ngay, mấy động tác thôi của cậu là cả năm phút đấy, cậu định làm mấy động tác qua loa, dở hơi trước mặt thầy cô trong khoa hả! hay mấy cái động tác vớ vẩn, uốn éo cậu học kia cậu ghép thử với nhạc chưa? Có hợp không?
im lặng!IM LẶNG
– Tớ giao cho cậu từ mấy ngày trước, cậu hào hứng, cậu bảo tớ yên tâm, thế ra đây là yên tâm đây hả?cậu muốn làm trò cho cả lớp cười hả, nó không cười cậu đâu, mà nó cười cái đứa nhóm trưởng đấy, cậu có hiểu không!
– Thì nhóm mình dù sao cũng vẫn thua, biết thế rồi còn cố làm gì!
– Đây là lí do cho mấy cái động tác, và thái độ của cậu đây hả, cứ mặc định mình kém cỏi hơn nhóm kia rồi chấp nhận thất bại đúng chứ! Thực sự tớ đã nhìn nhầm người. Cậu về đi, cút ngay trước mặt tớ! đừng có để tớ nhìn thấy..cút!
– Vậy còn bài nhảy ngày mai!
– Cút ngay, cút hết đi! một bọn phế vật, đầu voi đuôi chuột, …vừa rồi chúng nó nhắn tin bảo bận, mai không diễn được, rồi tới cậu động tác thì chưa có cái gì cả…cậu bảo tớ làm gì bây giờ, sáng mai tớ phải nộp bài tập cho cô mà giờ này, tớ chưa viết xong phần mở bài, Bây giờ là 8 giờ tối
– Tớ xin lỗi….
– Đi, đi ngay ra sân, gọi điện cho mấy đứa kia, tớ đi mượn loa…tập ngay và luôn!
– Nhưng chưa có động tác! tập thế nào được!
– Tớ mới thử hai lượt bài nhảy tớ vừa nghĩ ra trong lúc đợi cậu xuống, đi đi, ra sân gọi chúng nó.
– um, um….
– Alo, Dương à! bà được về chưa, ờ! ờ, có chuyện rồi! bà vào kí túc nhé, um…tôi đang dạy chúng nó phần chào hỏi, um…um..vào rồi tôi nói với bà sau, nhanh chân chút nhé!
– Đây, sao…sao rồi!
– Suỵt! cậu ấy đang bực mình! đừng nói gì nhé!
– Tới đủ cả chưa?
– Rồi! đủ rồi! Vậy chúng ta làm gì bây giờ!
– Cậu…suỵt…Đã bảo không nói rồi mà!
– Tớ sẽ tập rất chậm, những động tác này rất dễ, chịu khó nhớ và quan sát!
– Nhưng,,,,à..um!Đúng là con cháu cung Sư Tử.
……
-Làm sao mà cậu ấy bực thế?
– Tại tớ, mai thì rồi mà quên mất chưa tập được gì cho bọn cậu, Phương giao động tác nhảy để tớ phụ trách, lúc nãy bị cậu ấy mắng cho một trận!
– Cậu bảo gì mà cậu ấy lại mắng!
– Thì, tớ nói, nhóm mình dù gì chẳng thua, tập mất động tác vớ vẩn là được, nhưng mà chưa nói xong thì…
– Nó đuổi cậu đi là may rồi đấy, chứ nó mà đánh cậu thì tớ cũng không ngạc nhiên đâu!
– Sao thế!
– Nó ghét nhất bàn lùi, ghét nhất bỏ cuộc, chấp nhận số phận, mà công sức của nó dồn vào chương trình này cũng không phải vừa đâu, nó bỏ ra hai ngày thâu đêm để viết kịch bản để rồi bị chúng mình chê tới bời…
– Nói đủ chưa! ra tập thôi! bảo nhìn để nhớ động tác, thì ngồi chém gió!Gọi như thế hay đấy!
Ba mươi phút trôi qua, mồ hôi nó đầm đìa….
– Nhớ chưa? nghỉ một chút đi! tớ đi mua nước, Dương đi với tớ! các cậu ngồi hóng gió chút nhé!
– Tôi vừa đi làm về! có chuyện gì mà gấp thế?
– Hỏng rồi, chúng nó chẳng ai diễn kịch nữa, tôi chết mất thôi! ước gì chúng nó nói với tôi từ hôm kia thì sẽ có kế sách khác, vừa lúc chiều chúng nó nhắn tin,gọi điện cùng lúc từ chối, tôi chịu rồi…bó tay thật rồi!
– Thế thôi, chúng nó không đóng! mình đóng!
– Bà đùa tôi à! nhưng có kịp không?
– Kịp! quá kịp! tôi sẽ là Kim Trọng bà là Thúy Kiều
– Trời, bà nghĩ sao mà bảo tôi đóng Kiều!
– Nghe tôi nói xong đã, kịch bản này tôi mới chỉ nghĩ thôi: Trọng với bồ đi xem giày trong một cửa hàng, nhưng không ngờ đôi giày đó Kiều cũng thích, vì không mang đủ tiền nên quay ra cây ATM rút thêm, vừa tầm quay vào thì thấy Trọng đang ngắm nghía, bên cạnh là đôi mắt vô cùng hài lòng của cô người yêu. Kiều bước tới giựt đôi giầy, mang ra quầy thanh toán, cô người yêu đỏng đảnh không chịu, nhất định phải lấy đôi giày đó, không lấy được giận dỗi bỏ đi. Kiều là nhân viên mới được điều động từ tuyến khác lên công ty..Trọng nhớ lại, vụ đôi giày và vụ bị người yêu đá, nên vẫn mang hận, nay được dịp,Kiều lại làm cấp dưới…Không ngờ, vì bị bắt làm hết việc này tới việc kia, Kiều kiệt sức, tổng xỉ vả cho một trận rồi, viết đơn thôi việc. Trong lúc dọn đồ, chẳng may làm rơi chiếc vòng đặc biệt. của một người bạn đặc biệt tặng, Trọng trông thấy, vội vàng dựt lấy, rồi hỏi lí do…cuối cùng, cả hai nhận ra nhau, sau bao nhiêu năm xa cách ( vì hồi bé hai người là hàng xóm, nên sau khi Trọng chuyển nhà, thì họ mất liên lạc,thứ cuối cùng hai người đeo vào tay nhau là chiếc vòng này).
– Hí…hí…ok!..
Giây phút công diễn
– MC : Sau đây, là phần thi chào hỏi của nhóm Đĩa Bay!
-Nhóm trưởng: Lời đầu tiên thay mặt nhóm Đĩa Bay, xin gửi lời chào, lời chúc tới các thầy, cô cùng toàn thể các bạn, chúc buổi thi hôm nay thành công rực rỡ, và sau đây là phần thi đầu tiên của nhóm Đĩa Bay, chúng em đã làm một đoạn video, bao gồm ảnh của tất cả các thành viên trong nhóm, tớ cũng xin lỗi vì chưa có sự đồng ý của mọi người mà đã tự ý lấy ảnh, 3..2..1, cho xin năm trăm nhạc nào….
– Á, ảnh của tớ kìa…hí hí!
– Tớ cũng có…
– Tớ nữa..
-…
– Mặc dù, bị bọn mình mắng, bị bọn mình ghét nhưng cậu ấy vẫn không để bụng…
– ô…ô! đọc ráp kìa…! oách thế! tên tớ, tên tớ…
…..
– tớ…
-MC : Vừa rồi là phần thi vô cùng sôi động của nhóm Đĩa Bay, tiếp sau đây là phần thi của đội Kim Kiều…
Sau đây, xin mời đại diện của ba nhóm vào vị trí, chúng ta cùng tham ra phần thi kiến thức…
….Hiện nay, có hai đội ngang điểm nhau, đó là đội một và đội ba, à nhầm nhóm Kim Kiều và nhóm Đĩa Bay, chúng ta sẽ chờ sự công bố của ban giám khảo, sau phần thi chuyển thể đoạn trích, Trao Duyên, xin mời nhóm Đĩa Bay…
– Nhóm trưởng: Sau đây nhóm em xin gửi tới quý thầy, cô và các bạn trích đoạn Trao Duyên, bởi các diễn viên không chuyên của nhóm Đĩa Bay :
Thùy Dương trong vai Kim Trọng
Vũ Phương trong vai Thúy Kiều
Thảo Trang trong vai nhân viên bán hàng
Tạ Thu trong vai người yêu của Kim Trọng
Vở diễn xin phép được bắt đầu!
Dẫn chuyện : Trong một shop giầy thời trang:
-Kiều: Oa, oa, oa,,,,đôi giầy này, đẹp quá…hí hí!
– Nhân viên: Dạ quý khách, cửa hàng hiện còn đôi cuối cùng, rất hợp với cô đấy ạ!
– Kiều: um!.Đôi này bao nhiêu!
– Nhân viên:…
– Kiều: Được rồi, đợi chị một chút nhé, một chút thôi, lát chị quay lại!…
…
– Người tình: Anh, đôi giày này đẹp chưa?
-Trọng: Đôi này hả! em thích nó thật chứ?
– Người tình: Vâng, vâng!
-Trọng: Cô gói…
-Kiều: Điên hả, đôi giày này của tôi, tôi nhìn thấy trước! hứ!
– Người tình :Ớ, con bé kia!giầy… ơ! ơ! anh… nó,,,nó…
– Trọng: Còn đôi nào nữa không?
– Nhân viên: Dạ, đây là đôi cuối rồi ạ!
– Người tình: hứ, có đôi giầy cũng không mua được, xí, chia tay đi!
-Trọng: Ơ!..Ơ
…..Chuyển cảnh…
Cốc cốc cốc
– Trọng:Mời vào
-Thư kí:thưa giám đốc nhân viên xuất sắc ở tuyến dưới được điều lên rồi ạ!
– Trọng : Cô có thể ra ngoài…
….
– Trọng : cô Kiều mang tập hồ sơ này photo ra rồi đưa tới những nơi này…rồi mang bản chính lên đây cho tôi.
+ Tôi khát nước
+ Cà phê của tôi đâu?
+Tài liệu cô nhập xong chưa?
– Kiều: giám đốc có thể cho tôi nghỉ một chút không…tôi..
Trọng: Đây không phải là cái chợ, tôi trả lương cho cô không phải mời cô tới đây nghỉ ngơi, làm biếng…
– Kiều: Xin giám đốc, thương xót, tôi nghỉ năm phút thôi! cho tôi uống tạm ngụm nước !
– Trọng: Năm phút nhân với khoảng năm trăm nhân viên ở công ty, cô trả được hết số thời gian phí phạm đó không, năm phút cũng đủ để nuôi sống mấy mạng người đấy!
– Kiều: Thần kinh nó vừa thôi!, tôi tới đây làm việc chứ không phải là trâu bò, chó ngựa, nếu anh không vừa mắt, tôi sẽ đi, đừng tưởng mình công ty của anh là trả lương cao nhất…tôi không thèm, đồ hèn hạ…, anh nghĩ mình là ông trời chắc, xí, tôi không cần.
Dẫn, Kiều dọn đồ đạc, bỏ vào chiếc thùng vùng vằng, đi ra cửa đâm sầm vào Trọng, chiếc thùng rơi xuống, một chiếc vòng văng ra, Trọng bước tới, định cần chiếc vòng, nhưng
– Làm cái gì vậy! trả đây!
– Cô lấy cái này ở đâu?
– Của tôi!, anh điên hả, cút….
Dẫn : Trọng kéo tay áo, chiếc vòng y hệt ở bên tay trái, Kiều trố mắt, ngạc nhiên!
– Trọng : Đừng đi nữa, anh tìm thấy em rồi!…anh xin lỗi….
Đêm hôm đó, có đứa nào đó ngủ ngon ơ, trong giấc mộng, niềm vui vẫn chưa thôi rạo rực trong lòng,bao nhiêu ngày mệt mỏi đã qua. Trời mưa rào rào, hơi đất bốc lên, mùi gì đó vừa quen vừa lạ lan trong không khí! cho dù có mệt mỏi, dù cả thế giới quay lưng nhưng nếu cố gắng, và quyết tâm chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua.”TRÊN CON ĐƯỜNG THÀNH CÔNG KHÔNG CÓ DẤU CHÂN KẺ LƯỜI BIẾNG”.
Hậu chuyện : Đêm diễn thành công rực rỡ, nhóm ba _ Đĩa Bay, vui vẻ, hân hoan, đạt giải nhất, tuy nhiên sau khi hoàn thành ai đó đã lặng lẽ thu dọn đồ, rồi chuồn êm. Nụ cười mãn nguyện cất lên sau tiếng hét : Tôi đã hoàn thành!( bóng cô gái nhỏ bé, tung tăng, in dài trên mặt đất).Đúng là con cháu cung Sử Tử.

0 comments:
Post a Comment
Note: Only a member of this blog may post a comment.