Saturday, December 5, 2015

Nhật Ký Của T

(Nhật Ký người vượt biển) Ngày..tháng...


Nhật Ký Của T
ảnh minh họa

- Tầu về , sẽ khởi hành tối nay , đã chuẩn bị xong chưa?
    - Chị đem mấy cái tập vở này theo làm gì? Nặng nề chật chỗ , không lo xếp quần áo vào.
    - Nhưng bỏ lại không đành , chỉ còn lại bấy nhiêu...
    - Chị lẩm cẩm quá , mạng sống biết có giữ được không ở đó mà tiếc mớ giấy mong manh.
    Tôi tự nhủ lòng thân còn chưa biết có giữ được hay không thì chữ nghìa còn lại có gì mà tiếc rẻ , tất cả rồi cũng chỉ là cát bụi phù du , bao nhiêu là sách vở , bao nhiêu là bút mực...ngày qua ngày , đêm thâu đêm...Có gì thương tiếc nữa? Sống không có thấy ngày mai , chết chưa biết mồ mả...
    Ngày..tháng...
    Đêm tối đen như mực , xoè bàn tay không thấy ngón. Chân lần dò khấp khểnh , tiếng chó sủa xa xa thật rợn người. Như bầy mù theo nhau , bước dăm bước chân dừng lại nghe ngóng. Đêm tĩnh lặng đến tê người...
    Mảnh ván mỏng oằn oại theo bước chân , từ bờ xuống nghe như vạn dặm , chỉ có cây sào tre làm gậy chống , một tiếng động nhỏ vang trong đêm yên , như tiếng đại bác những ngày nằm trong căn gác ven đô , bao giờ còn nghe tiếng đạn réo ngang trên đầu là biết mình vừa thoát...
    Tiếng người rơi bõm xuống nước , tiếng kêu nuốt vội vào cổ họng , tiếng quần áo sào sạt , bàn tay ướt run rẩy nắm bàn tay , tiếng tim đập cuống cuồng trong lồng ngực , tiếng nói thì thầm;
    -Phải cởi áo ướt ra , mặc tạm cái áo len này cho đỡ lạnh.
    -Khẽ thôi , tiếng động trên sông vang xa lắm.
    Tôi nắm bàn tay em trấn an , hai đứa ngồi sát nhau trong khoang cố gắng chìa cho chút hơi ấm. Tiếng sào chống xuống nước nhịp nhàng , cuối cùng rồi chiếc ghe cũng chuyển động , từ đây ra sông lớn còn bao xa? Dù có bao xa thì cũng không còn đường trở lại , ghe đã tách bến rồi.
    -Sợ quá , bao lâu nữa mới ra sông?
    -Sắp ra sông rồi , khẽ thôi.
    Cố gắng giữ lại tiếng hai hàm răng lạnh khua nhau , âm thanh nhỏ nhoi cũng đủ kinh động đất trời. Bên kia sông ánh đèn lập loè phía Tân Đông , Tân Tây , dưới nữa là O Môn , Bình Thủy , Trà Nóc , qua khỏi Cần Thơ trời chưa rạng sáng , thở được rồi , lồng ngực thoi thóp từ đêm qua , bao nhiêu dây thần kinh trong đầu đều căng cứng , chỉ cần một dao động nhỏ cũng đứt. Gần tới Cái Vồn , bên dòng nước xoáy , chiêc tam bản trong sông chèo ngang chặn đầu , cái nón lá che khuôn mặt , tiếng nói vội vàng;
    - Về , phân tán mỏng , chia nhau các ngã , lên bến xe đò , tìm chuyến khác nhau mà đi.
    - Tàu bể hộp số , đã kéo về ụ nằm , tất cả phải phân tán mỏng , chờ thời điểm khác.
    Ngày..tháng...
    Có lệnh công tác , sắp tết rồi mọi việc như dầu sôi. Làm sao đi được , hỏng chuyện hết , lấy lý do gì để từ chối bây giờ?
    - Chị cứ đi , có gì về cũng kịp mà.
    - Biết chị đang ở đâu mà nhắn.
    - Tàu phải chờ sửa cho xong con heo dầu mới có thể chạy thử , phụ tùng vẫn chưa mua được , chưa biết đến bao giờ mới có thể ráp vào.
    Ngày..tháng...
    Đêm nằm ở bãi sau có tiếng nói thì thầm , xa xa ánh dèn như bóng ma chơi , nhớ những ngày nằm ở Bãi Dương, Phụ Tử , Hà Tiên...Cũng biển sóng thì thào , cũng gió khuya tê buốt , đem lửa trại với tiếng hát chất ngất trong tim.
    - Chị vào đi chứ , lại bị kiểm thảo bây giờ , đôi mắt cú vọ cứ theo chị mãi.
    - Chị biết , nhưng biển đêm nay thật bình yên , chị muốn uống tất cả...
    Qua bao nhiêu là chặng đường , hãy cố mở mắt ra , hãy cố thu cho đầy những ngăn tim óc. Quê hương , như vết dao đâm , như vét thương muối xát, làm sao mà nhớ hết đồi núi trùng trùng , làm sao mà ghi đầy biển xanh ngát , bờ cát nối bờ cát , ghềnh nối ghềnh , núi tiếp núi , mỗi địa danh như một đóa hoa , mỗi con đường như một mạch máu , bao nhiêu bài hát , bấy nhiêu bài thơ , ngôn ngữ nào diễn đạt...??
    Ơi Tuy Hòa , Ơi Hồng Lĩnh ! Non nước nào còn sống mãi trong những câu ca? Ơi Hải Vân mây ngàn , Ơi Tam Giang nước bạc ! Bóng hoàng thành rêu phong buồn ủ rũ , đài Nam Giao lặng lẽ một mầu tang , tang khó đã bao lâu, nhớ thương ngọn cờ vàng ngày nào bao máu xương cố giữ.
    Ngày..tháng...
    Tất cả xếp hành trang , gói đôi đòn bánh tét , ngồi chờ con đò vô định , nắng lấp lánh theo nhau , nắng vàng vọt sắp tàn , như tượng đá trăm năm. Sao chưa thấy người dẫn đường đến đón? Từng giây phút trôi qua , như nghìn ngày mòn mỏi...
    Trở về ngôi nhà thân quen , mắt mẹ đỏ hoe , mấy chồng áo dài xếp lại phẳng phiu , sách vở nằm bên nhau lặng lẽ.
    - Mẹ tưởng con đã đi rồi.
    - Chờ mãi không thấy tàu lớn đến đón , sợ lộ con phải qua về.
    Sáng ngày ra điểm hẹn , lại ngồi chờ miên man. Người xưa bảo nhất quá tam , bao nhiêu lần quá tam rồi , không còn can đảm đếm. Chiếc xuống máy nhỏ như lá trúc , cái giỏ bàng chứa mấy trái quýt chín khô khốc , mấy đòn bánh tét cúng trên bàn thờ , bà cô theo ra tận bến đò , dúi vào tay chiếc nhẫn vàng mong manh;
    - Con đi bình an , Bà cầu nguyện hằng đêm , hãy nhớ.
    Nắng như thiêu , chiếc xuồng tam bản gắn máy đuôi tôm ì ạch , lốc máy trơ trụi , tuổi đời chẳng biết đã sống đi chế lại bao nhiêu lần , nhìn xác xơ như con chó ốm , người chủ quấn mấy vòng dây , giựt mãi mấy tiếng ho he không nổ , tôi ngồi căng mắt nhìn lại sau lưng , mấy khóm lục bình hờ hững trôi xuôi thoe dòng , bóng bà cô đứng dưới trại lá bên bờ sống nhỏ dần , mờ dần.
    Anh Tuấn không ngừng tay tát nước , hai cái lỗ một tí tí cũng đủ làm nước đầy khoang , cử dộng nhịp nhàng anh tát nước nỗi xôn xao lo lắng? Mặt anh đỏ như ráng chiều , mấy đôi mắt e dè không dám nhìn nhau , nỗi sợ hãi mênh mang...Đi nửa ngày đường vẫn chưa thấy bến đỗ , bóng tối chưa kịp về , phương đông đã thấy ánh trăng lấp ló.
    Lại thêm một đêm nữa nằm trong lòng tàu nghe từng nhịp tim đập , chung quanh đầy người lạ , người quen , nhìn nhau lặng lẽ , không dám mở miệng chào nhau , từng ghe nhỏ đổ thêm người. Còn bao nhiêu nữa , trong hầm tầu chật như nêm , người ngồi bó gối sát bên nhau , nhịp thở lo âu ngột ngạt , tiếng tim đập sợ hãi , mặt đấy nỗi bâng khuâng. Tiếng người thì thào , nước ròng, phải chờ con nước lên tàu mới ra cửa được , đã có bao nhiêu tàu đi không ước lượng được mực nước chưa lên cao , nằm mắc cạn chỏng chơ trên cồn cát. Chín cửa sông Cửu Long , phía bên dòng sông Hậu luôn bồi đắp phù sa , chỉ cần đi lệch một chút thôi là vướng vào bãi cạn , chỉ sớm trễ một chút thôi là cỡi lên cồn cát mới nổi. Trăng non nhảy múa trên mấy ngọn dừa dọc theo bờ sông , tiếng máy tàu dẫn đường khi xa khi gần , khi to khi nhỏ.
    Trong bóng tối chập choạng , tiếng người nói trên buồng lái:
    - Đèn bão đâu, có thấy ngọn đèn trước mặt không?
    - Chẳng thấy bóng tàu dẫn đường đâu hết , đi lạc rồi , ở đây chờ hay đi tiếp tục.
    - Cứ đi chầm chậm , hãm máy lại , khúc sông này cạn lắm , coi chừng vướng cồn.
    Tàu ngừng lại , bao nhiêu đôi mắt mở to trong bóng tối , lo âu nhìn nhau , tiếng thở dài nghẹn ngào , thần kinh căng thẳng. Tiếng cầu nguyện thì thào , bàn tay lần chuỗi không ngừng , lườn tàu trườn lên bãi cát ngầm...
    Lạy trời , xin cho cồn cát lặn đi , cho con nước mau lớn , Bảy Giá còn bao xa? Không qua được thì phải trở về lần này , lại đối đầu với bao nhiêu là gian nan , chưa biết có vượt được đám công an đánh hơi lũ lượt như ruồi nhặng vây quanh...Chưa biết giải thích thế nào với xếp? Bao nhiêu ngày vắng mặt không lý do...Thôi không muốn nghĩ đến những điều không dám nghĩ.
    Tiếng người trên boong lồng lộn , con tàu run rẩy , ì ạch , bên phải bên trái, có lúc nghiêng người , có lúc oằn oại , trăng non khuất dần , rạng ngày lấp ló , tiếng cầu kinh không ngừng , cầu cho nước lên , nỗi chờ đợi thấp thỏm , chờ đợi thiết tha , sự sống chết treo trên ngọn thủy triều...
    Ngày..tháng...
    Nắng nhảy múa , nắng ca hát , nắng xôn xao...qua một ngày một đêm lênh đênh , không thể diễn tả được , hơi thở nén lại trong lồng ngực suốt đêm , con tàu như chim sổ lồng , vừa ra khỏi cửa sông là chạy trối chết , chạy bán mạng , chạy điên cuồng trên biển cả mênh mang...
    Lượn sóng đầu tiên vỗ vào thành tầu bấp bênh , tiếng nôn oẹ cùng lúc bao nhiêu người , ban đầu còn mấy cái bọc nylon , lần lượt cũng hết , trong hầm tầu nồng nực mùi bệnh hoạn , mùi mồ hôi người , mùi dầu chai trét vỏ tàu...tất cả như tử khí ám ảnh theo đưởi , ký ức mệt nhoèi , tim khô cạn kiệt , bờ đâu , bến đâu?
    Đôi môi khô mặn đắng , chỉ thấy bốn bề biển xanh ngút ngàn.
    - Em khát nước.
    - Cố gắng lên , thấm mấy giọt cho cổ họng bớt khô. Ngồi dựa lưng vào đây, thở một chút gió biển trong lành.
    Nhìn em thiếp đi trong nắng sớm , khuôn mặt nhỏ ngây thơ , nhớ lại dáng mẹ đứng trước hiên nhà , dưới mấy hàng cau , trời sáng mờ mờ không nhìn được mấy giọt nước mắt long lanh...
    Mẹ đã nguyện bao đêm??
    Ngày...tháng....
    Đêm ngày không còn ý nghĩa , sức cùng , lực kiệt, sự sống chết , lẽ vô thường...sao lại bậm tâm...?
    Ngày..tháng...
    Kula Trengganu , Malaysia , nỗi vui mừng đến bến bờ bình an chưa kịp nở , đêm trên bãi bó gối nhìn nhau , con tàu đã chìm dần khuất dạng từ lâu , một nửa đồng hành đoàn xe vận tải xúc đi đâu mất , con đường bụi mù quanh quẩn sau những rặng cây xanh , bóng đèn thấp thoáng của thành phố ẩn hiện xa xa , những bóng nhà thấp cao như bóng ma chập chờn mời gọi , đêm với tiếng sóng vỗ như thét gào , như giận dữ , cố ngồi gần lại với nhau , manh áo che chung , sương đêm thấm dần , muối bám vào môi , vào chân tóc , vào thịt da mặn đắng xót xa...
    Ngày..tháng...
    Merang , hàng chữ ngả nghiêng trên tấm bảng gỗ , mấy nóc gia thấp thoáng sau hàng dừa , tiếng sóng biển xa xa...Xe ngừng lại , đoàn người bước xuống như bầy cừu ngơ ngác theo nhau , qua con đướng bụi mù , trên chiếc xe cam nhông như con ngựa hoang lồng lộn , đôi chân như treo đá nghìn cân , người đàn ông bên cạnh viên cảnh sát mặc sắc phục bước ra , cất tiếng Việt chào nhau ngọt ngào bỡ ngỡ:
    - Đây là Pulau Besar , xin chào tất cả quý vị.
    Có phải đây là chặng cuối của con đường , qua những cánh rừng xanh ngút ngàn , qua những sợ hãi cuống cuồng , qua những khắc khoải lo âu. Tên bây giờ là thuyền nhân , là dân tị nạn , không còn quốc gia không có sổ thông hành , chẳng còn chứng minh nhân dân...những tờ giấy úa vàng , tờ khai sinh tơi tả , cái thẻ sinh viên bèo nhèo , hay cái mặt ngơ ngác trong tờ căn cước bọc nhựa cũ...Trong sổ bộ của Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc chỉ còn số tàu làm đơn vị , trong trại tạm cư chỉ có số lều cư ngụ và khu trại theo trình tự A,B,C...mưa nắng qua ngày...
    Ngày..tháng...
    - Bên kia sườn đồi cạnh bờ cát có mấy nấm mộ cảu ai vậy?
    - Mộ của người vượt biên đắm tàu.
    - Có biết thân nhân là ai không để báo tin?
    - Trên nghĩa trang ở Trengganu cũng có chín ngôi mộ người bị đắm tàu chôn ở đó.
    -Chuyện vượt biên chết sống khó lường , mồ yên đã là hạnh phúc.
    Vượt biển đi tìm sự sống bằng con đường chết , xác nằm đây hay đại dương , còn có nghĩa lý gì?
    Ngày..tháng...
    Buổi sáng nắng chưa lên cao , bờ biển lác đác những người đi tắm sớm , tất cả khu trại chỉ có vài cái giếng nước , hàng ngày nối đuôi nhau để chờ nước nấu ăn đã là chuyện nhiêu khê , tắm giặt chưa dám nghĩ , từ trại ra biển chỉ cách một đoạn đường , dù có ngại ngùng cũng phải theo nhau sáng chiều ra bãi tắm.
    Ngày..tháng...
    Tháng giêng , con đường đi về giữa hội trường và căn lều tạm trú nắng mưa , nắng như thiêu đốt , nắng như ngọn đèn pha cực mạnh chiếu thẳng vào đôi mắt , mưa như xối nước lên đầu , đi một phút trong mưa ướt loi ngoi như rơi xuống nước. Túp lều dựng lên đơn sơ , mái lợp bằng lá dừa nước , mấy anh em theo nhau qua bên kia chiếc giường con , mấy gốc cột tràm khẳng khiu đóng thờ ơ xuống nền cát , những ngày mưa giông , mỗi đứa ra ngồi ôm một góc lều , cái sức mạnh trăm cân có là bao mà hòng mang ra làm neo giữ lại? Đêm mấy chị em nằm sát vào nhau như cá hộp trên cái giường năm mảnh ván tí teo , chỉ sợ trở mình rơi xuống cát , trời tối đen như mực , rắn rết bò lang thang...Hằng ngày nắm níu nhau làm công tác vệ sinh ở bìa rừng nhấp nhổm bước rón rén chỉ ngại vô tình kinh động rắn rết , sâu bọ rừng Malaysia...
    Ngọn hải đăng đứng bơ vơ trên đỉnh đồi , dưới chân là con đường mòn vòng quanh bờ cát dẫn vào làng đánh cá bên kia sông , thủy triều xuống phơi bãi cát vàng lóng lánh ánh mặt trời , hàng dừa cao như cổ thụ, lá reo vui với gió biển rì rào. Làng Merang chỉ có mấy nóc gia xơ xác dân cư hiền lành , phía đầu làng , có một khu đất trống nơi chợ phiên nhóm họp mỗi tuần hai lần , hàng hóa bầy bán trên những sàn xe cũ kỹ , cạnh đó có mỗi gian hàng tạp hóa bán từ cây kim đến chiếc phi thuyền...và cũng là quán nước , nơi khách dừng chân , uống tách trà đường pha chút sữa dê , nhấm nháp miếng bán bột mì nướng trên chảo nóng , thức ăn đơn sơ , đời sống giản dị , cho đến khi những chuyến xe cam nhông chở đầy dân tị nạn đổ xuống bán đảo bên kia bờ sống...
    Ngày..tháng...
    - Chị chờ em một chút , em mượn nồi về cho chị nấu cơm.
    - Mượn của ai bây giờ?
    - Bên vợ chồng anh Trác chỗ hội trường, hay đằng bác Năm bên khu E cũng được.
    Mấy đứa em chia nhau tất tả đi tìm phương tiện để sinh sống hàng ngày , từ cái nồi nấu cơm cho đến gạo , muối , thức ăn , dao rựa đi đốn củi , thùng chứa nước ăn...Nhất nhất đều trông cậy vào sự giúp đỡ của người đến trước. Cuối khu E , nằm lẻ loi ở bìa rừng , túp lều nhỏ thật khang trang , nơi cư trú của năm cụ già tóc bạc , họ là dân đánh cá vùng Rạch Sỏi , bị cướp tàu và chở tuốt sang đây. Họ Ở đây từ lâu , nhiều lần Cao Ủy đến phỏng vấn , họ chỉ muốn quay về quê nhà , bọn trẻ gọi đùa họ là chúa đảo. Bác Năm , người lớn tuổi nhất nhìn lũ chúng tôi như con mồ côi sống chung nhau lây lất , khi lưới được con cá , lúc bắt được con kỳ đà , cá sấu con...Cái thứ gì có thể làm thức ăn là mang sang cho bọn trẻ.
    Bác Năm đan cho manh lưới nhỏ , dạy cách giăng lưới ở cuối gành , biển Malaysia đầy cá mập , cá thu , những con cá nhỏ bơi rất gần bờ , đó chính là nguồn thực phẩm của dân chài bên kia sông và luôn cảu chúng tôi , mấy bàn tay học trò , khi xưa còn ăn bám vào bố mẹ , sang đến đây vốn liếng đầu đời chỉ nằm trong bao nhiêu khóa huấn luyện thanh niên...những trò chơi lớn ngày cắp sách tới trường , bây giờ mới thực sự mang ra ứng dụng tranh đấu cho sự sống còn.
    Chung quanh trại cách bờ sống nhỏ là khu rừng lá , tràm đước và cây mắm mọc tràn lan , nhờ vào những cây tạp này làm củi đốt để nấu nướng hàng ngày , ban đầu còn tìm được tràm con , cho đến lúc không còn thì cây mắm hay bất cứ cây gì đốn được. Tháng tư , đầu mùa mưa dai dẳng , củi đốn hàng ngày , phơi gối đầu chưa kịp khô , mỗi lần nhóm lửa nấu cơm giọt nước mắt vắn dài...
    Ngày..tháng...
    - Có phải đoàn Canada vào trại.
    Cả trại xôn xao , hội trường dập dìu như Tết , mọi người xúng xính tròng bộ quần áo xếp cẩn thận còn nguyên nếp , trẻ con tóc tai chải gọn gàng. Phái đoàn chỉ có hai người và chồng hồ sơ , họ đến làm thủ tục cho những gia đình có thân nhân thật sự đã định cư ở Canada muốn xin đoàn tụ , một số khác nạp đơn với hy vọng bị “xù”. Có những tin tức truyền miệng rất nhanh trong trại tị nạn , người hoang mang kẻ vô định. Những người muốn xin định cư trên đất Mỹ , nếu không có thân nhân bảo lãnh thường gọi nhau là con bà phước , muốn xin đi Mỹ ít nhất phải có hai quốc gia từ chối , những mẩu chuyện hàng ngày , bên lề chợ búa: phái đoàn Canada và Australia chỉ nhận những thanh thiếu niên nam nữ độc thân , hay gia đinh nhỏ ít con. Phái đoàn Pháp nhận người có thân nhân , phái đoàn Thụy Sỹ nhận gia đình có người tàn tật , nhất là trẻ con , vì lý do nhân đạo...
    Ngày..tháng...
    - Cô nói với ông Mỹ tôi là Trung Tá Y Sĩ trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa.
    - Chú ơi ! Trung Sỹ Y Tá thì cháu nói được chứ Trung Tá Y i5 thì chú nói đi.
    - Cô có nhiệm vụ thông dịch mà !
    - Dạ , cháu chỉ tình nguyện điền đơn giùm mọi người thôi.
    - Cô khai dùm tôi là lính Việt Nam Cộng Hòa.
    - Chú còn nhớ số quân và đơn vị không?
    - Lính kiểng mà !
    - Làm sao cháu khai bây giờ
    - Vợ chồng tôi không có hôn thú , đi trốn nhiều lần , đắm tầu nên không còn giấy tờ gì hết.
    - Cháu chỉ ghi theo lời khai thôi.
    Ngày..tháng...
    Thêm một chuyến xe đổ người vào trại , mực ghi danh sách chưa kịp khô , ban y tế gọi bác sĩ trực lên hội trường băng dùm nạn nhân một vụ đánh ghen , người đàn ông hôm nọ và cô vợ hờ dắt nhau đi ,người vợ kèo cột và bầy con thơ vừa theo tới đảo , anh chồng chưa kịp phân trần thì đã đổ máu vì đòn ghen...
    Ngày..tháng...
    Ban đại diện , những người tình nguyện làm công tác tổ chức điều hành , nhân số lên ào ạt từ những chuyến tàu chở hàng trăm người. Trại phát sinh nhiều tệ nạn , đánh nhau , tranh giành quyền lợi vì chia xẻ không đồng đều , thanh toán nợ nần cũ mang theo từ quê nhà , hàng quán mọc lên chung quanh hội trường , nơi mọi người tụ tập nghe ngóng tin tức. Ban đêm cũng là nơi ca nhạc tụ họp. Cảnh sát Malaysia có một trạm gác nằm bên kia sông, chỉ liên lạc khi gặp những trướng hợp cấp cứu , thương tích trầm trọng , sinh nở...
    Ban y tế gồm nhiều bác sĩ làm việc với hội Hồng Thập Tự , nhưng phương tiện rất thô sơ , hầu hết những bệnh nặng đều phải đưa về bệnh viện lớn ở thành phố Trengganu.
    Ban trật tự gồm những cựu quân nhân của các lực lượng đặc biệt , người nhái , hay những võ sư thuộc các võ đường , tổ chức tuần hành ban đêm. Giải tán các vụ đánh nhau , hay tranh giành quyền lợi , gìn giữ an ninh trật tự khi các phái đoàn vào trại...
    Ban xã hội lo tiếp đón các thuyền nhân mới nhập trại , lập danh sách , khai báo nơi tạm trú , phân phát thực phẩm , hàng hóa , quần áo , do hội Hồng Thập Tự hay các phái đoàn mang vào.
    Các phái đoàn vào phỏng vấn tị nạn thường mang theo quà cáp , thuốc men , giấy bút...để tặng cho thuyền nhân. Tháp tùng với phái đoàn của các quốc gia hay Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc còn có một vị linh mục , Cha vào làm lẽ cho giáo dân trên đảo , và mang các thứ quà cáp , tiền bạc do thân nhân gửi vào từ các xứ tự do , đồng thời mang thư từ trong trại ra cho thân nhân , bạn bè bên ngoài , thông báo tin tức..
    Ngày..tháng...
    Bên cạnh những lo âu , những chờ đợi , trong cái khuôn viên bán đảo tí teo chứa hàng ngàn người , mỗi đơn vị gia đình là mái lều cất san sát nhau có những mảnh vườn con con , có những luống hoa nho nhỏ. Chuyện trong nhà không trình ngoài ngõ đã hay.
    Ban trật tự tất tả chạy giảng hòa chuyện trong nhà khu C , chuyện đánh ghen khu E...Trưởng trại nửa đêm phải vào hội trường phóng loa sang đồn cảnh sát xin phương tiện cấp cứu...Ôi ! Đã chạy lấy mạng sống sang đây mà còn mang theo máu Hoạn Thư làm náo loạn đêm thâu , rung chuyển ngày dài...
    Dân số trong trại tăng theo những chuyến đổ người ào ạt. Vào trại , không có những phương tiện truyền thông , có một số xin được cái radio của thân nhân bắt được làn sóng ngắn , tin tức giới hạn , thỉnh thoảng có đội viên cảnh sát người Malaysia nói tiếng Quảng Đông mang hàng hóa vòa buốn bán , có được bản Anh ngữ của tớ nhật báo nào là xúm nhau đọc và thông tin cho cả trại.
    Phái đoàn Hoa Kỳ vào trại mang theo máy phát điện nhỏ để xử dụng hệ thống loa phát thanh , làm cái đọc chút tin tức bên ngoài , đọc danh sách người được vào phỏng vấn và chạy mấy cái quạt nhỏ xua bớt cái nóng bức của mùa hè nhiệt đới Mã Lai , mấy anh Mỹ to cao kềnh cành lau mồ hôi nhỏ giọt , làm việc cả ngày chưa thanh toán được một nửa chồng hồ sơ cao như đỉnh núi. Những khuôn mặt tị nạn buồn thiu chờ từ rạng sáng cho đến lúc mặt trời ngã về tây , cái bóng cao ngả dài trên cát , bước liêu xiêu xuống tàu về bên kia sông , dáng bơ phờ mệt mỏi , bao nhiêu đôi mắt đợi chờ cả ngày thất vọng nhìn theo bóng chiều đổ xuống , mặt cát nóng sa mạc cũng lạnh tanh...
    Ngày..tháng...
    Luồng sóng tịn nạn như bão táp , dân số trong trại tăng nhanh hơn sức chứa đựng của bán đảo bé tí như bàn tay , thuyền nhân lấn ra khu rừng thấp xung quanh phạm vi hội trường dựng lên những chòi lá thôi sơ , từ khu A , B , C tăng lên D, E ,F cùng với nhịp gia tăng , sự hỗn loạn không tránh được và sự phong tỏa của chánh quyền Mlaysia , sinh ra những chuyến vượt sông buôn lậu hàng hóa , cuộc sống hiền hòa của dân làng bên kia sông đảo lộn , hàng rào cô lập xiết chặt , lệnh cấm sang sông , nguồn thực phẩm và các thứ cần dùng chỉ chuyên chở bằng những chuyến tầu mỗi tuần , chỉ có bệnh nhân trầm trọng cần được cấp cứu và đưa đi bệnh viện được phép sang sông cùng đi với bác sĩ trong trại.
    Giữa những bối rối đó , sự trông chờ càng dai dẳng , ngày qua ngày...
    Ngày..tháng...
    Mỗi lần có danh sách đi định cư là một lần đưa nhau sang sông không trở lại , những thân quen thấp thoáng , những nỗi buồn chia ly. Rồi cũng đến lúc thực tế chia tay , mấy chị em dì cậu , một đôi đứa bạn bè...về nam bán cầu , Australia...chia tay nhau ở bờ sông , nước mắt đôi dòng. Thủa trốn chạy triền miên , thủa khó khăn cấm đoán , thoát được gông cùm thở được không khí tự do , cũng là lúc chia ly ngàn trùng.
    Trở về mái lều trống trải , nhìn mấy mảnh khăn xếp lại , cái thân phận bị “xù” nằm chờ các phái đoàn vào phỏng vấn , nhớ câu hát ngày nào...đời chia như nhánh sông...
    Ngày..tháng...
    - Chị , em vớt được mấy tên này.
    - Em đang lang thang ngoài hội trường thì thấy thằng cao giò , mừng quá ! biết chị đi lâu rồi mà không biết ở đảo nào , thấy nó là biết ngay , nó đứng ở trong đám đông cao hơn thiên hạ cả cái đầu.
    - Tụi em đi mấy hôm rồi?
    - Gần một tuần trên biển , Phương chỉ đưa em đi gặp Liêm , Nguyên kéo lên tàu luôn , giờ sang đây chỉ có bộ quần áo trên người...
    - không cần phải lo , các em đã sang đến đây rồi , thôi cứ tạm trú với chị , Sơn ơi ! Em đi nhặt thêm một ít thứ cần dùng , còn quần áo cho Phương thì chị sẽ tìm cách
    Ngày..tháng...
    - Chị à , em chỉ còn một tháng nữa là tới ngày sinh.
    - Lần trước em sinh bé Hoàng có gặp gì trở ngai không?
    - Em có bà bác ở Bình Hòa giỏi lắm , bác hộ sinh cả bao nhiêu năm , con đầu mà em chỉ đau có một ngày thôi.
    - Cầu trời cho em được bình an nhanh chóng như lần trước. Chị chẳng biết gì hơn để giúp em....Mai chị đưa em lên ban y tế xin khám bệnh và hỏi bác sĩ Tuyết Mai , chị ấy ở sản khoa , hy vọng sẽ giúp em.
    Ngày..tháng...
    - Em muốn đặt nó tên là Minh Tâm , chỉ mong sau này dù có định cư ở bất cứ quốc gia nào nó cũng không quên nguồn cuội , luôn có một trái tim trong sáng dẫn dắt cho mọi hành động...
    Ngày..tháng...
    Những lần ra hội trường đón tìm người thân , đọc cái danh sách lê thê không có tên mình , lặng lẽ trở về lều , bao đêm chong đèn thức trắng. Trại hoàn toàn phong tỏa , nghe nói tất cả thuyền nhân vào lãnh hải Malaysia sẽ bị tập trung vào một hoang đảo ngoài khơi. Pulau Bidong , buồn bi đát...
    Chờ đợi biết bao ngày , cầm tờ danh sách trên tay , như giấc mơ. Ngày mai , sang sông...


Anh có nhìn thấy những nỗi buồn trong đáy mắt em không?

Có những ngày, cuộc sống ngoài kia quá đỗi mệt nhoài. Em thèm được rúc vào lòng anh để tìm lại sự bình yên vốn dĩ, không muộn phiền lo toan. Em thèm được anh vỗ về, thèm được nghe anh nói “Đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi…”, thèm cái hơi ấm nơi bàn tay anh đến thắt lòng.


Anh có nhìn thấy những nỗi buồn trong đáy mắt em không?
ảnh minh họa

Em không sao, anh đừng lo…

Là vì em không muốn anh phải bận lòng thêm với những trẻ con, hờn dỗi trong em. Là vì em biết, yêu thương em, với anh chưa bao giờ là điều dễ dàng…

Có những ngày, cuộc sống ngoài kia quá đỗi mệt nhoài. Em thèm được rúc vào lòng anh để tìm lại sự bình yên vốn dĩ, không muộn phiền lo toan. Em thèm được anh vỗ về, thèm được nghe anh nói “Đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi…”, thèm cái hơi ấm nơi bàn tay anh đến thắt lòng.

Anh biết mà phải không, người anh yêu thương chưa bao giờ đủ mạnh mẽ để làm anh ngừng những lắng lo cho dù chỉ một lần. Em chẳng muốn gồng mình chịu đựng mọi thứ đâu anh, càng không muốn giấu anh bất cứ chuyện gì cả. Chỉ là, anh còn cuộc sống của anh, em chẳng muốn những muộn phiền mang tên em làm anh mệt mỏi thêm sau một ngày dài nữa. Chỉ là, em đã không giúp gì được cho anh, đã không thể khiến anh vui thì ít ra cũng sẽ cố không làm anh phải buồn.

Bởi thế nên, mỗi lúc anh gặng hỏi, em chỉ biết trả lời với anh rằng em ổn dù em không hề ổn như lời em nói. Anh à, liệu anh có đủ yêu thương để nhìn thấy những nỗi buồn trong đáy mắt em không?


Đâu phải chỉ con gái mới nặng tình

Thương cho cậu,chợt nghĩ ai bảo chỉ có con gái mới đau buồn sau cuộc chia tay, ai bảo chỉ có con gái mới nặng tình, mới khóc lóc, mới được quyền oán giận. con trai cũng thế thôi, họ cũng sốc, cũng buồn, cũng tan nát khi bị người thương nhất bỗng rời xa


Đâu phải chỉ con gái mới nặng tình
ảnh minh họa

Tôi có cậu bạn thân, vừa chia tay sau mối tình kéo dài 3 năm, sốc có, hụt hẫn có, nhưng trước mặt mọi người cậu vẫn tỏ ra chẳng có gì, nhưng tôi nhận ra được, sau việc chia tay ấy, cậu đã thay đổi rất nhiều….Bạn tôi đi cùng bạn bè nhiều hơn, uống nhiều hơn, nhiều lúc nhìn cậu gục trên bàn vì quá chén mà tôi sót, có lẽ chỉ những lúc như vậy cậu mới yên bình ngủ sâu một giấc,không mộng mị, không thản thốt,.. và đặc biệt cậu tập tành hút thuốc,ngồi chung với cậu trong quán cà phê, nhìn cậu châm lửa đốt điếu thuốc trong tay và kéo một hơi dài,tôi chợt đau lòng.Phải chăng cuộc chia tay này đã làm cậu kiệt sức.

Tôi bên cậu, an ủi, tôi kể cậu nghe những mẫu chuyện hài, thức suốt đêm chỉ để nghe cậu lảm nhảm trong hơi men rằng cậu nhớ người con gái ấy.Thương cho cậu,chợt nghĩ ai bảo chỉ có con gái mới đau buồn sau cuộc chia tay, ai bảo chỉ có con gái mới nặng tình, mới khóc lóc, mới được quyền oán giận. con trai cũng thế thôi, họ cũng sốc, cũng buồn, cũng tan nát khi bị người thương nhất bỗng rời xa, chỉ có điều họ không thể hiện bằng nước mắt, không thể hiện bằng những status lệ nhòa, họ vẫn khóc đó thôi, có điều họ nuốt ngược vào trong. Lặng lẽ đến đau lòng.


Lạnh rồi… Dọn dẹp lại trái tim mình thôi nào!

Thời gian nhẹ tựa gió vậy, sẽ trôi qua nhanh lắm. Dọn dẹp lại trái tim mình một chút, cất quá khứ vào trong để cho tim mình được thảnh thơi, nhẹ nhàng, không vướng bận cũng chẳng sầu lo, và để hòa nhịp cùng mùa đông năm nay.


Lạnh rồi… Dọn dẹp lại trái tim mình thôi nào!
ảnh minh họa

Ừ thì đã sang tháng 12 rồi đó, là cái tháng cuối cùng của năm rồi nhỉ? Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi chẳng chịu chờ đợi ai cả. Để rồi khi ngoảng đầu nhìn lại , có chút gì đấy nuối tiếc, và rồi lại nói 2 từ “giá như…”

Tháng 12 có những cơn gió lạnh của mùa đông làm con người ta trở nên lười biếng hơn thì phải. Cứ muốn cuộn tròn trong chăn mãi chẳng chịu ra. Nó cũng giống như việc bạn cứ muốn sống trong những hoài niệm về quá khứ chẳng chịu đóng chúng lại để sống cuộc sống ở hiện tại. Quá khứ sẽ mãi chỉ là quá khứ thôi, đó là những chuyện đã xảy ra và chúng ta chẳng thể nào thay đổi được chúng. Hãy học cách chấp nhận và xếp chúng thật ngăn nắp ở 1 góc nhỏ nào đó. Dù cho có đôi lúc cái quá khứ ấy chợt ùa về làm trái tim ai đó vẫn cứ nhói lên từng nhịp-đau lắm. Nhưng hãy nghĩ đến hiện tại và tương lai để bước qua cái cảm giác ấy.

Quên những gì không đáng nhớ và nhớ những gì không đáng để quên đi, thay đổi những gì có thể và học cách chấp nhận những thứ đã mất. Bên trái dòng sông là quá khứ, bên phải là tương lai, ở giữa là hiện tại vẫn cứ thế chảy trôi. Có quá khứ thì mới có hiện tại và tương lai, bởi quá khứ đau thương sẽ làm nên một tương lai tươi sáng. Nhưng đừng để cái quá khứ ấy làm ảnh hưởng đến tương lai của bạn. Nghĩ về tương lai thì hãy sống thật tốt ở hiện tại, cơ hội cũng sẽ chỉ đến với mỗi người một lần trong đời mà thôi. Đừng để mọi thứ trôi qua rồi mới hối hận, tiếc nuối và “giá như…”

Thời gian nhẹ tựa gió vậy, sẽ trôi qua nhanh lắm. Dọn dẹp lại trái tim mình một chút, cất quá khứ vào trong để cho tim mình được thảnh thơi, nhẹ nhàng, không vướng bận cũng chẳng sầu lo, và để hòa cùng nhịp đập của mùa đông năm nay.

Đừng lười biếng mà cứ cuộn tròn trong chăn mãi thế, đứng dậy-mở cửa và bước ra thế giới ngoài kia với tất cả những gì bạn có. Hãy cứ mạnh mẽ, kiên định mà bước đi – đi qua những ngày mưa sẽ đến những ngày nắng, bởi đâu đó sẽ có nơi dành cho bạn.


Chỉ vì yêu

“Người ta” có vợ thì đã sao, giàu thì đã sao, Thụy không cần cả hai thứ đó. Thụy chỉ cần được ở bên người ta, được vùi mình trong hơi thở nồng ấm, ngọt ngào của “người ta” là đủ.


Chỉ vì yêu
ảnh minh họa

***

Gió lao xao thổi làm se cuốn mấy đọt lá sả. Khoảng đất nhỏ sau nhà giờ đã thành mãnh vườn xinh xinh, xanh ngít màu nhựa sống. Coi vậy mà nhanh đến để, hôm Thụy về, nơi đây chỉ là ngôi nhà hoang với toàn cây dại mọc rậm rạp. Thêm một mùa mưa nữa trôi qua chừng như đủ để cuốn phăng chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong Thụy trôi dài trên con đường rãi nhựa vô hồn. Để giờ đây, nó đang hấp hối, trần trụi phơi mình dưới cái nắng chói chang. Thụy không còn nhớ mình đã quẫy gánh qua bao nhiêu con đường, đã bấm chuông bao nhiêu số nhà trong ròng rã mười sáu năm đằng đẳng.

Thụy đã làm gì nên tội, có chăng, chỉ vì Thụy yêu đến mê mệt, yêu bằng cả trái tim của người con gái chân quê mộc mạc đương thì.

Mười sáu tuổi, Thụy rời ghế nhà trường để lên phố mưu sinh. Bố mất khi Thụy mới lên bảy, nhà nghèo, phải vất vả lắm mẹ mới cho Thụy học đến hết lớp mười. Là chị cả, Thụy đành chôn chặt ước mơ trong lòng mà nuôi lớn ước mơ của hai em. Ngày ôm ba lô lên đường, Thụy thầm hứa sẽ cùng mẹ nuôi em ăn học nên người.

Thụy vào làm người giúp việc cho một gia đình khá giả trên phố. Cũng tại đây, Thụy đã gặp người ta.

“Người ta” bảo Thụy đẹp lắm, vẻ đẹp mặn mà, đằm thắm. Với Thụy, “người ta” sao hào hoa, lịch thiệp đến thế. “Người ta” là bạn làm ăn với cậu chủ, cũng giàu có, giỏi giang nhưng hiền lành, gần gủi chứ không xa cách, lạnh lùng như bao người. Thi thoảng, “người ta” đến và không quên mang tặng Thụy lúc thì cuồn tiểu thuyết, khi là cái kẹp tóc, thỏi socola hay cả bó hoa hồng rực rỡ. Thụy nép hàng giờ trong bếp để nhìn, để nghe “người ta” vô tư nói cười với cậu chủ.

Thụy yêu “người ta”, chỉ đơn giản là yêu vậy thôi, thứ tình yêu của đứa con gái chân quê tuổi mới trăng tròn. Có hôm, cô chủ mách nhỏ “Thụy à! “người ta” đã có vợ rồi đấy”. Thụy buồn quá đổi. Thụy xấu hổ nữa. Xấu hổ với chính mình và với cả cô chủ giàu sang quý phái. Sao Thụy có thể giám yêu “người ta”? Đôi khi, Thụy mơ mình là cô bé lọ lem còn “người ta” là hoàng tử, để một sớm kia, cô bé lọ lem được đích thân hoàng tử rước về cung làm vợ trước cái nhìn ngưỡng mộ, thèm muốn của bao người. Nhưng không, hoàng tử đã có chính cung, một chính cung kiêu sa, lộng lẫy và xứng đôi hơn Thụy gấp chục, gấp trăm lần. Thụy quê mùa, nghèo nàn và cả thiếu học nữa. Vậy sao, Thụy cứ mơ?

Thụy lặng lẽ chôn chặt tình mình trong tim cho đến một ngày “người ta” đến bên và thì thầm rằng “người ta” nhớ Thụy khôn nguôi. Chỉ cần bấy nhiêu thôi để Thụy quên “người ta” đã có vợ, quên cả mình đang phải sống bằng tiền công ở đợ. “Người ta” có vợ thì đã sao, giàu thì đã sao, Thụy không cần cả hai thứ đó. Thụy chỉ cần được ở bên người ta, được vùi mình trong hơi thở nồng ấm, ngọt ngào của “người ta” là đủ.

Thụy mang thai, một kết tinh từ tình yêu của Thụy với “người ta”. Thụy nên vui lên mới phải chứ, hay đang sợ mà nước mắt cứ tuôn ra mặn đắng như thế này. Lần đầu tiên, “người ta” ôm Thụy lâu thật lâu. Đó cũng là lần cuối cùng “người ta” yêu Thụy say thật say “Anh xin lỗi, anh đã có vợ. Anh ước mình có thể gặp em sớm hơn, nhưng…”

Chữ “nhưng…” ngập ngừng ấy lại là dấu chấm hết cho cuộc tình ngây thơ, trong sáng. Thụy lầm lũi trở về quê sinh con trước cái nhìn thương hại hay tò mò, mai mỉa của người đời.

***

Cu Bin ra đời mà Thụy cứ ngỡ như đó là thiên thần thượng đế ban cho. Bao nhiêu đau khổ, nhọc nhằn và cả tủi nhục đều tan biến theo tiếng khóc, tiếng cười của Bin. Cuộc đời mới bắt đầu nhen nhóm lên trong Thụy ngọn lửa đỏ cho đến một ngày cu Bin không còn là của riêng Thụy nữa.

Thụy còn nhớ như in cái hôm “người ta” cướp mất cu Bin từ tay mình. Lúc đó, thằng bé mới hơn năm tháng tuổi, nó ngoan như con búp bê, hết bú lại ngủ. Ngủ chán, nó nghịch nghịch mấy ngón tay nhỏ xíu lên môi, lên má Thụy mà cười nắc nẻ. Rồi tự dưng “người ta” xuất hiện, lạnh lùng mang Bin đi khi thằng bé vẫn mê miết ngậm chặt đầu vú mẹ. Bin khóc thét lên sợ hãi, đôi tay quờ quạng tìm kiếm bầu sữa nóng. “Người ta” vẫn thản nhiên ôm Bin bước vội lên chiếc ô tô con láng cóng, để lại Thụy chết trâng bên vệ đường với tiếng cửa xe đóng “cạch” khô giòn.

Sao “người ta” nở cướp mất con của Thụy. Người ta đã có tất cả từ tiền tài, danh vị đến vợ đẹp, con xinh và cả mái ấm tràn trề tiếng cười rồi còn gì. Thụy chẳng có gì cả, cũng chẳng đòi hỏi gì hơn ngoài cu Bin. Bin ơi!

Thụy lật đật lên phố tìm con. Nhưng biết tìm ở đâu bây giờ. Thụy chưa một lần đặt chân đến nhà “người ta”. Gia đình chủ cũ của Thụy cũng đã chuyển sang Mỹ sống từ hơn nữa năm trước.

Mười sáu năm, Thụy bám trụ trên phố với gánh trái cây dạo, để đến mỗi con đường, Thụy lưu lại dăm ba tháng len lõi từng con hẽm nhỏ. Thụy tìm con. Vẫn còn hơi thở thơm nồng mùi sữa của con phảng trong hồn Thụy. Vẫn còn đôi môi nóng ấm của con khẽ mấp máy trên đầu vú Thụy. Đã bao nhiêu mầm xanh được Thụy vun lớn như khu vườn con con đằng sau ngôi nhà hoang này. Các em Thụy cũng đã yên bề gia thất. Vậy mà cu Bin vẫn ở đâu xa tít. Nhiều đêm mơ màng, chừng như nghe rõ tiếng Bin gọi mẹ, Thụy trở giấc lao nhanh ra khỏi ngôi nhà lạnh te như người đảng trí.

Chiều nửa mùa, cơn mưa giông xối xả trút trên gánh trái cây nặng trĩu, tiếng rao yếu dần, yếu dần rồi tan nhanh trong màn mưa. Những mãng mây xám xịt chùng vội để tia nắng cuối ngày rực lên ở đầu con hẽm.

“Ba ơi! Có ai nằm bất động trước nhà mình vậy nè?” Chàng thanh niên mười bảy rạng ngời sức xuân gọi vội vào nhà. Phía kia, người đàn bà gầy gò nằm co ro bên gánh trái cây sũng nước. Có lẽ, đây là con hẽm cuối cùng, ngôi nhà cuối cùng mà Thụy chưa kịp gõ cửa.


Trong 7,3 tỷ người, sao em không thể yêu ai khác ngoài anh?

Em yêu anh! Yêu anh đến nhường nào? Em cũng không biết nữa. Anh ở đâu – Người em yêu?


Trong 7,3 tỷ người, sao em không thể yêu ai khác ngoài anh?
ảnh minh họa

Anh có biết trái tim này em trao về anh đã từ lâu nhưng em không thể nào nói ra vì em biết trong trái tim anh đang vương vấn một bóng hình nào khác không phải là em.

Mỗi ngày với em là một chặng đường dài, luôn phải cố gắng kìm nén cảm xúc trái tim mình mỗi khi nhìn thấy anh. Ngày qua ngày ngồi kề anh, nói chuyện với anh, nhìn anh nhưng chỉ với tư cách là đồng nghiệp, em chỉ ước có một ngày mình được gọi anh nhưng phải bằng tiếng “anh” đơn thuần mà nó còn mang được tiếng yêu anh của lòng em. Nhưng em biết chẳng bao giờ điều đó xảy ra. Em muốn quên anh, muốn rời xa nơi đây cho lòng không còn nhớ anh nhưng sao em không thể? Những khi anh mệt mỏi chỉ biết nói chuyện động viên anh, những sáng lo anh không ăn lại mua đồ ăn sáng cho anh. Còn nhớ một lần anh bị sốt xuất huyết nặng phải nhập viên, lúc đó em cũng đang bị ốm, em đã lo lắng biết bao. Dù có mệt đến đâu em cũng gắng hết sức đến thăm anh, lo cho anh từng bữa ăn, từng viên thuốc chỉ mong anh mau qua khỏi. Nhưng anh có thấu hiểu lòng em?

Ngày nào đến công ty em cũng hướng nhìn vào chỗ ngồi của anh đầu tiên. Ngày nào đến không thấy anh, lòng em lại như trống rỗng, hụt hẫng biết bao. Thấy anh giúp đỡ những người con gái khác, em thấy khó chịu vô cùng. Có phải chăng là cảm giác “ghen”? Em quá ích kỷ phải không anh? Nhưng ích kỷ vì tình yêu em dành cho anh quá lớn, quá sâu và em muốn dừng lại nhưng dường như là không thể.

Tại sao không phải là một ai khác mà lại là anh? Hay tại sao người anh chọn không phải em mà là một người khác? Người ta đâu quan tâm anh, đâu lo lắng cho anh cũng như anh đâu quan tâm đến em một chút. Tình yêu đơn phương làm người ta như muốn gục ngã và mệt mỏi quá. Hãy cho em biết em phải làm sao đây anh – Người em yêu nhưng không hề yêu em?


Cười ‘té ghế’ với những màn cosplay của giới trẻ

Với những nguyên liệu có sẵn, các bạn trẻ đã sáng tạo ra những màn cosplay độc nhất vô nhị.


Rapunzel trong phim “Tangled“ được cosplay từ chiếc khăn và những sợi mì
Rapunzel trong phim “Tangled“ được cosplay từ chiếc khăn và những sợi mì

Cosplay là hình thức hóa trang đã không còn xa lạ với các bạn trẻ, đó là hóa thân thành một nhân vật nổi tiếng nào đó. Cùng với khả năng photoshop, ghép ảnh, các bạn trẻ đã có được những trang phục cosplay ấn tượng, hài hước.

Davy Jones trong "Cướp biển vùng Caribbean" với bộ râu được ghép từ đĩa mỳ

Elsa trong phim "Nữ hoàng băng giá"

Chiến binh "Captain America" với vũ khí được làm từ chiếc quạt dán giấy màu

Thần đèn trong "Aladin" bước ra từ bồn cầu vệ sinh

Nhân vật Groot trong phim "Guardians of the Galaxy"

Belle trong phim "Người đẹp và quái vật" mặc váy từ hộp thạch cùng màu vàng

Taylor Swift khi được cosplay đã đội nửa quả dưa dấu lên đầu

Guile với mái tóc dựng đứng được làm từ cọng rơm trong "Street Fighter"

Chỉ với chiếc khăn len và một đoạn dây thép, Harry Potter đã bước ra đời thật

Ryu trong "Street Fighter" đang vận công được biến thành đang biến hóa chiếc bồn cầu vệ sinh

Với chiếc khăn và chiếc gối trắng đã có thể hóa trang thành nhân vật phù thủy trong "Nữ hoàng băng giá".


Tập thể dục

Thấy đứa con trai còi cọc của mình dạo này siêng năng tập thể dục. Ông bố hỏi: - Con tập hoài như vậy liệu có tác dụng gì không? - Bố đừng lo! Có công mài sắt có ngày nên kim mà bố! - Hả! Con tập thể dục hoài như vậy để người nhỏ bằng cây kim ư? - !!!


Tập thể dục
ảnh minh họa

Có phải con tôi không?

Một ông lão bệnh nặng sắp lên thiên đàng mà trong lòng còn nghi vấn bèn hỏi bà vợ:

- Tôi sắp chết rồi nhưng muốn biết một sự thật là thằng Út có phải là con của tôi không?

Bà vợ trả lời:

- Ông sắp lên thiên đàng rồi thì tui cũng không giấu làm gì, trong 4 đứa con, chỉ có thằng Út là con ông.

Ông lão: !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

***

Con rận chết…

Lại nói về Quan Zu…

Một hôm Trương Phi đang đi tuần thì thấy QZ mắt thâm quầng đang đứng lầu bầu..

TP : Ê, mắt mày sao thế…lại bị vợ đánh à, con vợ mày đúng là đồ vũ..nữ ( Chồng đánh vợ : vũ phu, Vợ dánh chồng : Vũ nữ )
QZ : Không! tao bị mất ngủ…

TP : Trời, đang định hỏi mày mơ cái gì đêm qua để tao làm con lô thì…..thế sao mày mất ngủ??

QZ : ah trên giường tao có con rận chết…

TP : Ăc…chết rồi sao cắn được mà mất ngủ…

QZ : nhưng vì nó chết nên cả lò nó đi đưa đám mới nhục chứ…

***


Bạn trai tương lai, em đợi anh lâu quá rồi đấy!

Em chỉ hy vọng bạn trai em sẽ là một người có trái tim ấm áp với tình cách ngay thẳng, biết quan tâm đến những người xung quanh và có tham vọng với tương lai của bản thân mình.


Nếu như có một ngày nào đó anh vô tình đọc được bức thư này chắc hẳn anh sẽ rất ngạc nhiên cho mà xem. (Ảnh minh họa)
Nếu như có một ngày nào đó anh vô tình đọc được bức thư này chắc hẳn anh sẽ rất ngạc nhiên cho mà xem. (Ảnh minh họa)

Nếu như có một ngày nào đó anh vô tình đọc được bức thư này chắc hẳn anh sẽ rất ngạc nhiên cho mà xem.

Em là một cô gái hay mơ mộng, tính cách lại nắng mưa thất thường, hay quên đồ, thường xuyên nói ra những lời trái với suy nghĩ và hay nghĩ ngợi lung tung nữa. Nếu như ngay cả khi biết tất cả những tật xấu của em mà anh vẫn chấp nhận làm bạn trai của em thì có vẻ như em đã gặp thật sự đúng người để yêu rồi. Cám ơn anh nhé, bạn trai.

Đúng như những gì em đã nói trên mạng xã hội, em là một cô gái có nhiều ước mơ. Thực ra em còn rất khó để yêu một ai đó, em đã từng tổn thương, từng hy vọng và rồi lại thất vọng và cũng chính vì thế trái tim em có chút lạnh giá hơn những người con gái khác. Kể cả có như vậy thì anh cũng đừng có nản lòng nhé, chẳng phải em đã nói rồi đó sao , rằng một khi đã yêu, em sẽ yêu bằng tất cả trái tim của mình, cũng như với anh, em hứa sẽ dành cho anh môtj tình yêu chân thành nhất.

Em không phải là người thích những thứ sến súa nhưng em lại đặc biệt thích sự lãng mạn. Đấy là anh không biết đó thôi, lãng mạn và sến súa nó hoàn toàn khác nhau đấy nhé. Lãng mạn là những lời nói, hành động, cử chỉ, việc làm xuất phát từ chính trái tim và tình cảm của anh còn sến súa thì không phải như thế, đó có khi chỉ là những lời nói sáo rỗng mà thôi.

Em tin là bất kể cô gái nào trên thế gian này cũng thích sự lãng mạn trong tình yêu đến từ người mình yêu thương. Vì vậy bạn trai à, nếu như anh thật lòng yêu em, dành tình cảm và trái tim của mình cho em thì thỉnh thoảng hãy vì em mà làm những điều lãng mạn nhé. Em nói là thỉnh thoảng thôi vì nếu anh làm nhiều quá thì sẽ vừa tốn tiền, tốn công mà em sẽ lại vơi bớt đi vài phần cảm động mất.

Anh biết chứ, em đã thực sự mong nhanh được gặp anh đấy vì em đã cô đơn như vậy khá lâu rồi. Em muốn có thể cùng với anh đi đến những nơi đẹp nhất, lãng mạn nhất ở cái đất Seoul này. Giống như trước đây em đã thực sự muốn được cùng đến tháp Namsan với anh mà cuối cùng em lại phải đến đó một mình ấy. Em cũng muốn được cùng anh làm những điều em chưa từng làm nữa: như mặc áo đôi này, treo móc khóa này hay ăn những xiên chả cá nóng hổi khi mùa đông đến.

Em là một cô gái hay mơ mộng, tính cách lại nắng mưa thất thường (Ảnh minh họa)

Cùng anh đi du lịch chỗ này chỗ kia hay chỉ đơn giản là vác máy ảnh lên và đi chụp ảnh loanh quanh thôi vì khi không có anh em đã thường phải đi một mình, không có ai có thể chụp cho em những bức ảnh đẹp và như thế thì buồn lắm.

Em thực sự không phải là người đòi hỏi quá nhiều thứ ở bạn trai mình. Em không cần người phải có nhiều tiền, có điện thoại xịn hay xe đẹp vì người em đang yêu và sẽ luôn yêu thương là anh chứ không phải những thứ vật chất đó. Em chỉ hy vọng bạn trai em sẽ là một người có trái tim ấm áp với tình cách ngay thẳng, biết quan tâm đến những người xung quanh và có tham vọng với tương lai của bản thân mình. À em quên đấy, phải thật lòng yêu thương em nữa chứ nhỉ.

Anh à, những lời em muốn nói với anh chỉ có bấy nhiêu thôi, anh xuất hiện mau lên nhé, em đợi lâu quá rồi đấy nhé!

Từ bạn gái của anh.


Viết cho Anh, người đã lâu không liên lạc

Có ai đó đã bỏ tôi đi, và mang theo cả trái tim tôi nữa. Chỉ để lại cho tôi những giọt sầu nơi khóe mắt và những vị mà làm đầu lưỡi tôi tê. Người ấy đi rồi, và tôi biết mình cần phải quên đi…!


Viết cho Anh, người đã lâu không liên lạc
ảnh minh họa

Con người ta gặp nhau, quen nhau, rồi mến nhau, yêu nhau. Rời xa nhau. Cho nhau khổ đau, cho nhau hạnh phúc. Tạo hóa cũng thật biết cách trêu ngươi, để bể khổ rồi lại đắm chìm trong ngọt ngào, viên mãn, chớp mắt đã thấy tổn thương..

Chuyện chúng mình cũng đã từng rất vui, đúng không? Em hay tự cười với chính bản thân mình khi vô tình thấy những cặp đôi tay trong tay đi trên con phố lúc chiều về – cũng có chút ghen tị và chạnh lòng lắm chứ. Anh và em ngày xưa – chúng mình cũng vui như thế đó, lúc nào cũng quấn quýt không bao giờ chịu buông. Nhưng sao bây giờ chỉ còn mình em với cả hàng ngàn nỗi nhớ vây quanh, tủi thân lắm… Nếu như ngày đó chúng ta cố gắng níu tay nhau, đừng buông tay dễ dàng như thế chắc có lẽ bây giờ chúng ta cũng đã – và đang rất là vui.

Thế mà, mọi chuyện lại xảy ra như thế này. Buồn cười lắm phải không Anh ? Tưởng chừng lúc ban đầu ai cũng nghĩ rồi chúng mình sẽ chia tay lại nào ngờ yêu nhau dài lâu đến thế. Cũng tưởng chừng mức không thể cách xa được nữa thì Anh lại nói lời chia tay..

Hẳn là Anh đã đấu tranh rất nhiều lần. Hẳn là vì Anh đã hết yêu Em, mà có lẽ là cũng không thể chắc hẳn là nói Anh từng yêu em mà là Chưa từng yêu Em.. Thế là Em đồng ý..

Thế là chúng mình xa nhau..

Em chẳng hỏi, Anh chẳng buồn lòng giải thích. Cũng chẳng níu kéo hay khóc lóc van xin nài nỉ gì. Cũng chẳng phải hỏi Vì sao ? Tại sao ? Hay là như thế nào..

Đôi lúc, Em lại nhớ Anh. Em nhớ giọng nói của anh. Anh ít nói thuộc tuýp người hành động, mỗi khi anh nói là lại nói những lời khó nghe, chưa bao giờ em được nghe những lời nói ngọt ngào, một lời yêu chính thức nhưng không biết từ bao giờ em lại thích giọng nói anh đến thế. Nó trầm trầm đôi khi nũng nịu như con nít. Và giờ đây, em lại ước rằng thời gian quay trở lại, em sẽ ghi âm lại tiếng nói của anh để nghe lại mỗi khi nhớ anh dù nó chỉ làm em đau lòng..

Thế nhưng, rồi thời gian trôi đi. Tất cả mọi chuyện cũng trở về quỹ đạo của nó. Em vẫn đi học như bình thường, vẫn ăn đủ bữa, vẫn ngủ đúng giờ. Bề ngoài thì trông vẫn chẳng có thay đổi gì cả. Duy chỉ có một mình Em biết, ở một nơi nào đó, trong tâm hồn Em vẫn xuất hiện một khoảng trống sâu hun hút không sao lấp đầy..

Tình cạn, yêu thương phai nhạt, Anh cũng chẳng vấn vương. Thôi thì Em cũng phải quên Anh thôi, chàng trai Tháng 8 à..


Đâu phải chỉ con gái mới nặng tình

Thương cho cậu,chợt nghĩ ai bảo chỉ có con gái mới đau buồn sau cuộc chia tay, ai bảo chỉ có con gái mới nặng tình, mới khóc lóc, mới được quyền oán giận. con trai cũng thế thôi, họ cũng sốc, cũng buồn, cũng tan nát khi bị người thương nhất bỗng rời xa


Đâu phải chỉ con gái mới nặng tình
ảnh minh họa

Tôi có cậu bạn thân, vừa chia tay sau mối tình kéo dài 3 năm, sốc có, hụt hẫn có, nhưng trước mặt mọi người cậu vẫn tỏ ra chẳng có gì, nhưng tôi nhận ra được, sau việc chia tay ấy, cậu đã thay đổi rất nhiều….Bạn tôi đi cùng bạn bè nhiều hơn, uống nhiều hơn, nhiều lúc nhìn cậu gục trên bàn vì quá chén mà tôi sót, có lẽ chỉ những lúc như vậy cậu mới yên bình ngủ sâu một giấc,không mộng mị, không thản thốt,.. và đặc biệt cậu tập tành hút thuốc,ngồi chung với cậu trong quán cà phê, nhìn cậu châm lửa đốt điếu thuốc trong tay và kéo một hơi dài,tôi chợt đau lòng.Phải chăng cuộc chia tay này đã làm cậu kiệt sức.

Tôi bên cậu, an ủi, tôi kể cậu nghe những mẫu chuyện hài, thức suốt đêm chỉ để nghe cậu lảm nhảm trong hơi men rằng cậu nhớ người con gái ấy.Thương cho cậu,chợt nghĩ ai bảo chỉ có con gái mới đau buồn sau cuộc chia tay, ai bảo chỉ có con gái mới nặng tình, mới khóc lóc, mới được quyền oán giận. con trai cũng thế thôi, họ cũng sốc, cũng buồn, cũng tan nát khi bị người thương nhất bỗng rời xa, chỉ có điều họ không thể hiện bằng nước mắt, không thể hiện bằng những status lệ nhòa, họ vẫn khóc đó thôi, có điều họ nuốt ngược vào trong. Lặng lẽ đến đau lòng.


Lạnh rồi… Dọn dẹp lại trái tim mình thôi nào!

Thời gian nhẹ tựa gió vậy, sẽ trôi qua nhanh lắm. Dọn dẹp lại trái tim mình một chút, cất quá khứ vào trong để cho tim mình được thảnh thơi, nhẹ nhàng, không vướng bận cũng chẳng sầu lo, và để hòa nhịp cùng mùa đông năm nay.


Lạnh rồi… Dọn dẹp lại trái tim mình thôi nào!
ảnh minh họa

Ừ thì đã sang tháng 12 rồi đó, là cái tháng cuối cùng của năm rồi nhỉ? Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi chẳng chịu chờ đợi ai cả. Để rồi khi ngoảng đầu nhìn lại , có chút gì đấy nuối tiếc, và rồi lại nói 2 từ “giá như…”

Tháng 12 có những cơn gió lạnh của mùa đông làm con người ta trở nên lười biếng hơn thì phải. Cứ muốn cuộn tròn trong chăn mãi chẳng chịu ra. Nó cũng giống như việc bạn cứ muốn sống trong những hoài niệm về quá khứ chẳng chịu đóng chúng lại để sống cuộc sống ở hiện tại. Quá khứ sẽ mãi chỉ là quá khứ thôi, đó là những chuyện đã xảy ra và chúng ta chẳng thể nào thay đổi được chúng. Hãy học cách chấp nhận và xếp chúng thật ngăn nắp ở 1 góc nhỏ nào đó. Dù cho có đôi lúc cái quá khứ ấy chợt ùa về làm trái tim ai đó vẫn cứ nhói lên từng nhịp-đau lắm. Nhưng hãy nghĩ đến hiện tại và tương lai để bước qua cái cảm giác ấy.

Quên những gì không đáng nhớ và nhớ những gì không đáng để quên đi, thay đổi những gì có thể và học cách chấp nhận những thứ đã mất. Bên trái dòng sông là quá khứ, bên phải là tương lai, ở giữa là hiện tại vẫn cứ thế chảy trôi. Có quá khứ thì mới có hiện tại và tương lai, bởi quá khứ đau thương sẽ làm nên một tương lai tươi sáng. Nhưng đừng để cái quá khứ ấy làm ảnh hưởng đến tương lai của bạn. Nghĩ về tương lai thì hãy sống thật tốt ở hiện tại, cơ hội cũng sẽ chỉ đến với mỗi người một lần trong đời mà thôi. Đừng để mọi thứ trôi qua rồi mới hối hận, tiếc nuối và “giá như…”

Thời gian nhẹ tựa gió vậy, sẽ trôi qua nhanh lắm. Dọn dẹp lại trái tim mình một chút, cất quá khứ vào trong để cho tim mình được thảnh thơi, nhẹ nhàng, không vướng bận cũng chẳng sầu lo, và để hòa cùng nhịp đập của mùa đông năm nay.

Đừng lười biếng mà cứ cuộn tròn trong chăn mãi thế, đứng dậy-mở cửa và bước ra thế giới ngoài kia với tất cả những gì bạn có. Hãy cứ mạnh mẽ, kiên định mà bước đi – đi qua những ngày mưa sẽ đến những ngày nắng, bởi đâu đó sẽ có nơi dành cho bạn.


Chỉ vì yêu

“Người ta” có vợ thì đã sao, giàu thì đã sao, Thụy không cần cả hai thứ đó. Thụy chỉ cần được ở bên người ta, được vùi mình trong hơi thở nồng ấm, ngọt ngào của “người ta” là đủ.


Chỉ vì yêu
ảnh minh họa

***

Gió lao xao thổi làm se cuốn mấy đọt lá sả. Khoảng đất nhỏ sau nhà giờ đã thành mãnh vườn xinh xinh, xanh ngít màu nhựa sống. Coi vậy mà nhanh đến để, hôm Thụy về, nơi đây chỉ là ngôi nhà hoang với toàn cây dại mọc rậm rạp. Thêm một mùa mưa nữa trôi qua chừng như đủ để cuốn phăng chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong Thụy trôi dài trên con đường rãi nhựa vô hồn. Để giờ đây, nó đang hấp hối, trần trụi phơi mình dưới cái nắng chói chang. Thụy không còn nhớ mình đã quẫy gánh qua bao nhiêu con đường, đã bấm chuông bao nhiêu số nhà trong ròng rã mười sáu năm đằng đẳng.

Thụy đã làm gì nên tội, có chăng, chỉ vì Thụy yêu đến mê mệt, yêu bằng cả trái tim của người con gái chân quê mộc mạc đương thì.

Mười sáu tuổi, Thụy rời ghế nhà trường để lên phố mưu sinh. Bố mất khi Thụy mới lên bảy, nhà nghèo, phải vất vả lắm mẹ mới cho Thụy học đến hết lớp mười. Là chị cả, Thụy đành chôn chặt ước mơ trong lòng mà nuôi lớn ước mơ của hai em. Ngày ôm ba lô lên đường, Thụy thầm hứa sẽ cùng mẹ nuôi em ăn học nên người.

Thụy vào làm người giúp việc cho một gia đình khá giả trên phố. Cũng tại đây, Thụy đã gặp người ta.

“Người ta” bảo Thụy đẹp lắm, vẻ đẹp mặn mà, đằm thắm. Với Thụy, “người ta” sao hào hoa, lịch thiệp đến thế. “Người ta” là bạn làm ăn với cậu chủ, cũng giàu có, giỏi giang nhưng hiền lành, gần gủi chứ không xa cách, lạnh lùng như bao người. Thi thoảng, “người ta” đến và không quên mang tặng Thụy lúc thì cuồn tiểu thuyết, khi là cái kẹp tóc, thỏi socola hay cả bó hoa hồng rực rỡ. Thụy nép hàng giờ trong bếp để nhìn, để nghe “người ta” vô tư nói cười với cậu chủ.

Thụy yêu “người ta”, chỉ đơn giản là yêu vậy thôi, thứ tình yêu của đứa con gái chân quê tuổi mới trăng tròn. Có hôm, cô chủ mách nhỏ “Thụy à! “người ta” đã có vợ rồi đấy”. Thụy buồn quá đổi. Thụy xấu hổ nữa. Xấu hổ với chính mình và với cả cô chủ giàu sang quý phái. Sao Thụy có thể giám yêu “người ta”? Đôi khi, Thụy mơ mình là cô bé lọ lem còn “người ta” là hoàng tử, để một sớm kia, cô bé lọ lem được đích thân hoàng tử rước về cung làm vợ trước cái nhìn ngưỡng mộ, thèm muốn của bao người. Nhưng không, hoàng tử đã có chính cung, một chính cung kiêu sa, lộng lẫy và xứng đôi hơn Thụy gấp chục, gấp trăm lần. Thụy quê mùa, nghèo nàn và cả thiếu học nữa. Vậy sao, Thụy cứ mơ?

Thụy lặng lẽ chôn chặt tình mình trong tim cho đến một ngày “người ta” đến bên và thì thầm rằng “người ta” nhớ Thụy khôn nguôi. Chỉ cần bấy nhiêu thôi để Thụy quên “người ta” đã có vợ, quên cả mình đang phải sống bằng tiền công ở đợ. “Người ta” có vợ thì đã sao, giàu thì đã sao, Thụy không cần cả hai thứ đó. Thụy chỉ cần được ở bên người ta, được vùi mình trong hơi thở nồng ấm, ngọt ngào của “người ta” là đủ.

Thụy mang thai, một kết tinh từ tình yêu của Thụy với “người ta”. Thụy nên vui lên mới phải chứ, hay đang sợ mà nước mắt cứ tuôn ra mặn đắng như thế này. Lần đầu tiên, “người ta” ôm Thụy lâu thật lâu. Đó cũng là lần cuối cùng “người ta” yêu Thụy say thật say “Anh xin lỗi, anh đã có vợ. Anh ước mình có thể gặp em sớm hơn, nhưng…”

Chữ “nhưng…” ngập ngừng ấy lại là dấu chấm hết cho cuộc tình ngây thơ, trong sáng. Thụy lầm lũi trở về quê sinh con trước cái nhìn thương hại hay tò mò, mai mỉa của người đời.

***

Cu Bin ra đời mà Thụy cứ ngỡ như đó là thiên thần thượng đế ban cho. Bao nhiêu đau khổ, nhọc nhằn và cả tủi nhục đều tan biến theo tiếng khóc, tiếng cười của Bin. Cuộc đời mới bắt đầu nhen nhóm lên trong Thụy ngọn lửa đỏ cho đến một ngày cu Bin không còn là của riêng Thụy nữa.

Thụy còn nhớ như in cái hôm “người ta” cướp mất cu Bin từ tay mình. Lúc đó, thằng bé mới hơn năm tháng tuổi, nó ngoan như con búp bê, hết bú lại ngủ. Ngủ chán, nó nghịch nghịch mấy ngón tay nhỏ xíu lên môi, lên má Thụy mà cười nắc nẻ. Rồi tự dưng “người ta” xuất hiện, lạnh lùng mang Bin đi khi thằng bé vẫn mê miết ngậm chặt đầu vú mẹ. Bin khóc thét lên sợ hãi, đôi tay quờ quạng tìm kiếm bầu sữa nóng. “Người ta” vẫn thản nhiên ôm Bin bước vội lên chiếc ô tô con láng cóng, để lại Thụy chết trâng bên vệ đường với tiếng cửa xe đóng “cạch” khô giòn.

Sao “người ta” nở cướp mất con của Thụy. Người ta đã có tất cả từ tiền tài, danh vị đến vợ đẹp, con xinh và cả mái ấm tràn trề tiếng cười rồi còn gì. Thụy chẳng có gì cả, cũng chẳng đòi hỏi gì hơn ngoài cu Bin. Bin ơi!

Thụy lật đật lên phố tìm con. Nhưng biết tìm ở đâu bây giờ. Thụy chưa một lần đặt chân đến nhà “người ta”. Gia đình chủ cũ của Thụy cũng đã chuyển sang Mỹ sống từ hơn nữa năm trước.

Mười sáu năm, Thụy bám trụ trên phố với gánh trái cây dạo, để đến mỗi con đường, Thụy lưu lại dăm ba tháng len lõi từng con hẽm nhỏ. Thụy tìm con. Vẫn còn hơi thở thơm nồng mùi sữa của con phảng trong hồn Thụy. Vẫn còn đôi môi nóng ấm của con khẽ mấp máy trên đầu vú Thụy. Đã bao nhiêu mầm xanh được Thụy vun lớn như khu vườn con con đằng sau ngôi nhà hoang này. Các em Thụy cũng đã yên bề gia thất. Vậy mà cu Bin vẫn ở đâu xa tít. Nhiều đêm mơ màng, chừng như nghe rõ tiếng Bin gọi mẹ, Thụy trở giấc lao nhanh ra khỏi ngôi nhà lạnh te như người đảng trí.

Chiều nửa mùa, cơn mưa giông xối xả trút trên gánh trái cây nặng trĩu, tiếng rao yếu dần, yếu dần rồi tan nhanh trong màn mưa. Những mãng mây xám xịt chùng vội để tia nắng cuối ngày rực lên ở đầu con hẽm.

“Ba ơi! Có ai nằm bất động trước nhà mình vậy nè?” Chàng thanh niên mười bảy rạng ngời sức xuân gọi vội vào nhà. Phía kia, người đàn bà gầy gò nằm co ro bên gánh trái cây sũng nước. Có lẽ, đây là con hẽm cuối cùng, ngôi nhà cuối cùng mà Thụy chưa kịp gõ cửa.


Trong 7,3 tỷ người, sao em không thể yêu ai khác ngoài anh?

Em yêu anh! Yêu anh đến nhường nào? Em cũng không biết nữa. Anh ở đâu – Người em yêu?


Trong 7,3 tỷ người, sao em không thể yêu ai khác ngoài anh?
ảnh minh họa

Anh có biết trái tim này em trao về anh đã từ lâu nhưng em không thể nào nói ra vì em biết trong trái tim anh đang vương vấn một bóng hình nào khác không phải là em.

Mỗi ngày với em là một chặng đường dài, luôn phải cố gắng kìm nén cảm xúc trái tim mình mỗi khi nhìn thấy anh. Ngày qua ngày ngồi kề anh, nói chuyện với anh, nhìn anh nhưng chỉ với tư cách là đồng nghiệp, em chỉ ước có một ngày mình được gọi anh nhưng phải bằng tiếng “anh” đơn thuần mà nó còn mang được tiếng yêu anh của lòng em. Nhưng em biết chẳng bao giờ điều đó xảy ra. Em muốn quên anh, muốn rời xa nơi đây cho lòng không còn nhớ anh nhưng sao em không thể? Những khi anh mệt mỏi chỉ biết nói chuyện động viên anh, những sáng lo anh không ăn lại mua đồ ăn sáng cho anh. Còn nhớ một lần anh bị sốt xuất huyết nặng phải nhập viên, lúc đó em cũng đang bị ốm, em đã lo lắng biết bao. Dù có mệt đến đâu em cũng gắng hết sức đến thăm anh, lo cho anh từng bữa ăn, từng viên thuốc chỉ mong anh mau qua khỏi. Nhưng anh có thấu hiểu lòng em?

Ngày nào đến công ty em cũng hướng nhìn vào chỗ ngồi của anh đầu tiên. Ngày nào đến không thấy anh, lòng em lại như trống rỗng, hụt hẫng biết bao. Thấy anh giúp đỡ những người con gái khác, em thấy khó chịu vô cùng. Có phải chăng là cảm giác “ghen”? Em quá ích kỷ phải không anh? Nhưng ích kỷ vì tình yêu em dành cho anh quá lớn, quá sâu và em muốn dừng lại nhưng dường như là không thể.

Tại sao không phải là một ai khác mà lại là anh? Hay tại sao người anh chọn không phải em mà là một người khác? Người ta đâu quan tâm anh, đâu lo lắng cho anh cũng như anh đâu quan tâm đến em một chút. Tình yêu đơn phương làm người ta như muốn gục ngã và mệt mỏi quá. Hãy cho em biết em phải làm sao đây anh – Người em yêu nhưng không hề yêu em?


Cười ‘té ghế’ với những màn cosplay của giới trẻ

Với những nguyên liệu có sẵn, các bạn trẻ đã sáng tạo ra những màn cosplay độc nhất vô nhị.


Rapunzel trong phim “Tangled“ được cosplay từ chiếc khăn và những sợi mì
Rapunzel trong phim “Tangled“ được cosplay từ chiếc khăn và những sợi mì

Cosplay là hình thức hóa trang đã không còn xa lạ với các bạn trẻ, đó là hóa thân thành một nhân vật nổi tiếng nào đó. Cùng với khả năng photoshop, ghép ảnh, các bạn trẻ đã có được những trang phục cosplay ấn tượng, hài hước.

Davy Jones trong "Cướp biển vùng Caribbean" với bộ râu được ghép từ đĩa mỳ

Elsa trong phim "Nữ hoàng băng giá"

Chiến binh "Captain America" với vũ khí được làm từ chiếc quạt dán giấy màu

Thần đèn trong "Aladin" bước ra từ bồn cầu vệ sinh

Nhân vật Groot trong phim "Guardians of the Galaxy"

Belle trong phim "Người đẹp và quái vật" mặc váy từ hộp thạch cùng màu vàng

Taylor Swift khi được cosplay đã đội nửa quả dưa dấu lên đầu

Guile với mái tóc dựng đứng được làm từ cọng rơm trong "Street Fighter"

Chỉ với chiếc khăn len và một đoạn dây thép, Harry Potter đã bước ra đời thật

Ryu trong "Street Fighter" đang vận công được biến thành đang biến hóa chiếc bồn cầu vệ sinh

Với chiếc khăn và chiếc gối trắng đã có thể hóa trang thành nhân vật phù thủy trong "Nữ hoàng băng giá".


Tập thể dục

Thấy đứa con trai còi cọc của mình dạo này siêng năng tập thể dục. Ông bố hỏi: - Con tập hoài như vậy liệu có tác dụng gì không? - Bố đừng lo! Có công mài sắt có ngày nên kim mà bố! - Hả! Con tập thể dục hoài như vậy để người nhỏ bằng cây kim ư? - !!!


Tập thể dục
ảnh minh họa

Có phải con tôi không?

Một ông lão bệnh nặng sắp lên thiên đàng mà trong lòng còn nghi vấn bèn hỏi bà vợ:

- Tôi sắp chết rồi nhưng muốn biết một sự thật là thằng Út có phải là con của tôi không?

Bà vợ trả lời:

- Ông sắp lên thiên đàng rồi thì tui cũng không giấu làm gì, trong 4 đứa con, chỉ có thằng Út là con ông.

Ông lão: !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

***

Con rận chết…

Lại nói về Quan Zu…

Một hôm Trương Phi đang đi tuần thì thấy QZ mắt thâm quầng đang đứng lầu bầu..

TP : Ê, mắt mày sao thế…lại bị vợ đánh à, con vợ mày đúng là đồ vũ..nữ ( Chồng đánh vợ : vũ phu, Vợ dánh chồng : Vũ nữ )
QZ : Không! tao bị mất ngủ…

TP : Trời, đang định hỏi mày mơ cái gì đêm qua để tao làm con lô thì…..thế sao mày mất ngủ??

QZ : ah trên giường tao có con rận chết…

TP : Ăc…chết rồi sao cắn được mà mất ngủ…

QZ : nhưng vì nó chết nên cả lò nó đi đưa đám mới nhục chứ…

***


Bạn trai tương lai, em đợi anh lâu quá rồi đấy!

Em chỉ hy vọng bạn trai em sẽ là một người có trái tim ấm áp với tình cách ngay thẳng, biết quan tâm đến những người xung quanh và có tham vọng với tương lai của bản thân mình.


Nếu như có một ngày nào đó anh vô tình đọc được bức thư này chắc hẳn anh sẽ rất ngạc nhiên cho mà xem. (Ảnh minh họa)
Nếu như có một ngày nào đó anh vô tình đọc được bức thư này chắc hẳn anh sẽ rất ngạc nhiên cho mà xem. (Ảnh minh họa)

Nếu như có một ngày nào đó anh vô tình đọc được bức thư này chắc hẳn anh sẽ rất ngạc nhiên cho mà xem.

Em là một cô gái hay mơ mộng, tính cách lại nắng mưa thất thường, hay quên đồ, thường xuyên nói ra những lời trái với suy nghĩ và hay nghĩ ngợi lung tung nữa. Nếu như ngay cả khi biết tất cả những tật xấu của em mà anh vẫn chấp nhận làm bạn trai của em thì có vẻ như em đã gặp thật sự đúng người để yêu rồi. Cám ơn anh nhé, bạn trai.

Đúng như những gì em đã nói trên mạng xã hội, em là một cô gái có nhiều ước mơ. Thực ra em còn rất khó để yêu một ai đó, em đã từng tổn thương, từng hy vọng và rồi lại thất vọng và cũng chính vì thế trái tim em có chút lạnh giá hơn những người con gái khác. Kể cả có như vậy thì anh cũng đừng có nản lòng nhé, chẳng phải em đã nói rồi đó sao , rằng một khi đã yêu, em sẽ yêu bằng tất cả trái tim của mình, cũng như với anh, em hứa sẽ dành cho anh môtj tình yêu chân thành nhất.

Em không phải là người thích những thứ sến súa nhưng em lại đặc biệt thích sự lãng mạn. Đấy là anh không biết đó thôi, lãng mạn và sến súa nó hoàn toàn khác nhau đấy nhé. Lãng mạn là những lời nói, hành động, cử chỉ, việc làm xuất phát từ chính trái tim và tình cảm của anh còn sến súa thì không phải như thế, đó có khi chỉ là những lời nói sáo rỗng mà thôi.

Em tin là bất kể cô gái nào trên thế gian này cũng thích sự lãng mạn trong tình yêu đến từ người mình yêu thương. Vì vậy bạn trai à, nếu như anh thật lòng yêu em, dành tình cảm và trái tim của mình cho em thì thỉnh thoảng hãy vì em mà làm những điều lãng mạn nhé. Em nói là thỉnh thoảng thôi vì nếu anh làm nhiều quá thì sẽ vừa tốn tiền, tốn công mà em sẽ lại vơi bớt đi vài phần cảm động mất.

Anh biết chứ, em đã thực sự mong nhanh được gặp anh đấy vì em đã cô đơn như vậy khá lâu rồi. Em muốn có thể cùng với anh đi đến những nơi đẹp nhất, lãng mạn nhất ở cái đất Seoul này. Giống như trước đây em đã thực sự muốn được cùng đến tháp Namsan với anh mà cuối cùng em lại phải đến đó một mình ấy. Em cũng muốn được cùng anh làm những điều em chưa từng làm nữa: như mặc áo đôi này, treo móc khóa này hay ăn những xiên chả cá nóng hổi khi mùa đông đến.

Em là một cô gái hay mơ mộng, tính cách lại nắng mưa thất thường (Ảnh minh họa)

Cùng anh đi du lịch chỗ này chỗ kia hay chỉ đơn giản là vác máy ảnh lên và đi chụp ảnh loanh quanh thôi vì khi không có anh em đã thường phải đi một mình, không có ai có thể chụp cho em những bức ảnh đẹp và như thế thì buồn lắm.

Em thực sự không phải là người đòi hỏi quá nhiều thứ ở bạn trai mình. Em không cần người phải có nhiều tiền, có điện thoại xịn hay xe đẹp vì người em đang yêu và sẽ luôn yêu thương là anh chứ không phải những thứ vật chất đó. Em chỉ hy vọng bạn trai em sẽ là một người có trái tim ấm áp với tình cách ngay thẳng, biết quan tâm đến những người xung quanh và có tham vọng với tương lai của bản thân mình. À em quên đấy, phải thật lòng yêu thương em nữa chứ nhỉ.

Anh à, những lời em muốn nói với anh chỉ có bấy nhiêu thôi, anh xuất hiện mau lên nhé, em đợi lâu quá rồi đấy nhé!

Từ bạn gái của anh.


Viết cho Anh, người đã lâu không liên lạc

Có ai đó đã bỏ tôi đi, và mang theo cả trái tim tôi nữa. Chỉ để lại cho tôi những giọt sầu nơi khóe mắt và những vị mà làm đầu lưỡi tôi tê. Người ấy đi rồi, và tôi biết mình cần phải quên đi…!


Viết cho Anh, người đã lâu không liên lạc
ảnh minh họa

Con người ta gặp nhau, quen nhau, rồi mến nhau, yêu nhau. Rời xa nhau. Cho nhau khổ đau, cho nhau hạnh phúc. Tạo hóa cũng thật biết cách trêu ngươi, để bể khổ rồi lại đắm chìm trong ngọt ngào, viên mãn, chớp mắt đã thấy tổn thương..

Chuyện chúng mình cũng đã từng rất vui, đúng không? Em hay tự cười với chính bản thân mình khi vô tình thấy những cặp đôi tay trong tay đi trên con phố lúc chiều về – cũng có chút ghen tị và chạnh lòng lắm chứ. Anh và em ngày xưa – chúng mình cũng vui như thế đó, lúc nào cũng quấn quýt không bao giờ chịu buông. Nhưng sao bây giờ chỉ còn mình em với cả hàng ngàn nỗi nhớ vây quanh, tủi thân lắm… Nếu như ngày đó chúng ta cố gắng níu tay nhau, đừng buông tay dễ dàng như thế chắc có lẽ bây giờ chúng ta cũng đã – và đang rất là vui.

Thế mà, mọi chuyện lại xảy ra như thế này. Buồn cười lắm phải không Anh ? Tưởng chừng lúc ban đầu ai cũng nghĩ rồi chúng mình sẽ chia tay lại nào ngờ yêu nhau dài lâu đến thế. Cũng tưởng chừng mức không thể cách xa được nữa thì Anh lại nói lời chia tay..

Hẳn là Anh đã đấu tranh rất nhiều lần. Hẳn là vì Anh đã hết yêu Em, mà có lẽ là cũng không thể chắc hẳn là nói Anh từng yêu em mà là Chưa từng yêu Em.. Thế là Em đồng ý..

Thế là chúng mình xa nhau..

Em chẳng hỏi, Anh chẳng buồn lòng giải thích. Cũng chẳng níu kéo hay khóc lóc van xin nài nỉ gì. Cũng chẳng phải hỏi Vì sao ? Tại sao ? Hay là như thế nào..

Đôi lúc, Em lại nhớ Anh. Em nhớ giọng nói của anh. Anh ít nói thuộc tuýp người hành động, mỗi khi anh nói là lại nói những lời khó nghe, chưa bao giờ em được nghe những lời nói ngọt ngào, một lời yêu chính thức nhưng không biết từ bao giờ em lại thích giọng nói anh đến thế. Nó trầm trầm đôi khi nũng nịu như con nít. Và giờ đây, em lại ước rằng thời gian quay trở lại, em sẽ ghi âm lại tiếng nói của anh để nghe lại mỗi khi nhớ anh dù nó chỉ làm em đau lòng..

Thế nhưng, rồi thời gian trôi đi. Tất cả mọi chuyện cũng trở về quỹ đạo của nó. Em vẫn đi học như bình thường, vẫn ăn đủ bữa, vẫn ngủ đúng giờ. Bề ngoài thì trông vẫn chẳng có thay đổi gì cả. Duy chỉ có một mình Em biết, ở một nơi nào đó, trong tâm hồn Em vẫn xuất hiện một khoảng trống sâu hun hút không sao lấp đầy..

Tình cạn, yêu thương phai nhạt, Anh cũng chẳng vấn vương. Thôi thì Em cũng phải quên Anh thôi, chàng trai Tháng 8 à..


Uống bia với... nửa giá!

* Rolland thèm uống bia, nhưng trong túi chỉ còn một đồng 50c, mà một vại bia giá những 1 euro. Nhìn vào quán, anh ta thấy bạn mình là Pascal đang ngồi trước một vại bia đầy vàng óng ngon lành. Anh ta lại gần và nói:


Uống bia với... nửa giá!
ảnh minh họa

- Này Pascal, tớ đánh cuộc nửa euro là tớ sẽ uống hết vại bia của cậu mà cậu không trông thấy.

- Đồng ý.

Rolland cầm ngay vại bia trước mặt Pascal lên và uống một hơi hết sạch.

- Cậu làm cái gì thế hả? - Pascal kêu lên - Tớ trông thấy rõ cậu uống mà!

- Ừ, cậu thắng, tớ thua - Rolland đáp.

Rồi anh ta ném cho Pascal đồng 50c của mình.

* - Lena, lúc khoảng giữa đêm anh chợt thức giấc, không thấy em ở bên cạnh. Anh sợ quá. Đừng thế nữa em nhé!

- Có gì đâu anh, em dậy uống nước thôi mà.

- Nước gì mà sáng nay mặt em còn lem luốc kem bánh ga tô thế kia?

* Chàng rể phàn nàn về vợ với mẹ vợ.

- Tại con chưa hiểu hết nó đấy thôi - bà mẹ vợ đáp - nó đáng giá bằng 2 người phụ nữ chứ không ít đâu.

- Mẹ quá khiêm tốn đấy ạ - chàng rể đáp - Xét theo những gì mà cô ấy đòi hỏi ở con, thì cô ấy phải bằng 4 người phụ nữ ấy mẹ ạ.

* Một phụ nữ tâm sự với bà hàng xóm:

- Con gái tôi có 2 niềm đam mê, đó là nhảy múa và ca hát. Nó đang phân vân không biết chọn theo đam mê nào.

- Tôi nghĩ con bà nên chọn nhảy múa.

- Tại sao? Bà trông thấy nó múa rồi à?

- Chưa. Nhưng tôi đã nghe nó hát.


Gia đình là số 1

Kỉ niệm đáng nhớ nhất của bạn với gia đình mình là gì?


Gia đình là số 1
ảnh minh họa

***

1. Hồi bé có ông thầy bói bảo tôi “ngũ hành khuyết mộc”, thế là mẹ bắt tôi nhận cái cây trước nhà làm cha nuôi. Sáng nào đi học tôi cũng cúi đầu bảo cái cây:” Thưa ba con đi học.”

2. Lúc bé bảo bố thèm ăn hạt bí, hồi ấy không có hạt bí bóc sẵn như bây giờ, bố sợ tôi cắn hạt bị mắc răng nên đã bóc sẵn cả bịch cho tôi. Mấy hôm trước được bạn trai bóc cho một bát lựu, tôi chụp ảnh khoe trên FB. Bố nhìn thấy liền bình luận:” Hạt bí dễ bóc hay lựu dễ bóc?” Mẹ tôi cười bảo:” Bố mày là thế, ko ai thương mày thì ông ấy buồn, có người thương mày hộ ông ấy thì ông ấy lại ko vui.”

3. Học xa nhà, Tết đến chẳng may làm mất chứng minh thư ko mua được vé, tôi mếu máo gọi cho bố. Bố bảo đừng lo, để bố nghĩ cách. Sáng hôm sau bố gọi điện, bảo đang đỗ xe trước cổng trường. Tôi vội chạy ra, chỉ thấy mắt bố hằn vệt đỏ, tôi ấp úng hỏi:” Bố lái xe suốt đêm có mệt ko?” Bố bảo:” Ko sao, bố còn trẻ.”

4. Có lần em gái bị một thằng cùng lớp bắt nạt, tôi xông vào đánh nó, kết quả bị đấm chảy máu mũi. Dù đau nhưng tôi vẫn thấy hả hê lắm. Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi cố ý hỏi:” Nếu được chọn, em thích có anh trai hay chị gái hơn?” Em tôi đáp:” Anh trai.” Tôi ko vui hỏi tiếp:” Vì sao?” Nó quay lưng vào góc tường, rồi nói:” Nếu em bị bắt nạt, anh trai bị người ta đánh, em sẽ ko phải buồn.”

5. Thời đi học lần nào về nhà bà nội cũng lén nhét tiền vào túi áo, quay lại trường rồi tôi mới phát hiện ra. Bây giờ tốt nghiệp đi làm rồi, bà vẫn ko bỏ thói quen ấy, bảo tôi đi làm mệt mỏi, phải ăn uống đủ chất, ko được bạc đãi bản thân. Đối với bà, tôi lúc nào cũng chỉ là một đứa bé.

6. Tôi bị phát hiện viêm gan B, đã ko thể điều trị được. Nguyên do là lúc nhỏ ko tiêm phòng. Hôm có kết quả xét nghiệm, mẹ tôi lén giấu đi. Tối ấy, nghe tiếng mẹ mở cửa, tôi giả vờ ngủ. Mẹ ngồi bên cạnh giường hồi lâu, rồi bắt đầu khóc, nói:” Xin lỗi con, đều tại mẹ.” Mẹ yêu quý của con, sao con có thể trách mẹ được, con yêu mẹ mãi mãi.

7. Bố tôi có đôi tai ko hoàn hảo, phải, ông ko nghe thấy gì. Từ bé tôi hay bị trêu ghẹo, nhưng tôi ko bao giờ trách móc bố. Mỗi lần về thăm nhà, bước đến sau lưng bố, sau đó nhìn khuôn mặt sáng bừng vui sướng của bố, vừa hạnh phúc lại vừa đau lòng.

8. Cấp hai, bố tôi phải phẫu thuật, nợ nần tứ tung, nhà ko có tiền. Đôi giày duy nhất của tôi bị hỏng, tôi ko dám nói với ai. Mỗi ngày giả bộ xỏ chân vào giày ra khỏi nhà, rồi đi chân đất đến trường. Cuối cùng bị hàng xóm phát hiện kể lại với bố mẹ. Một tuần liền bố mẹ chỉ ăn cháo trắng trộn mắm để tiết kiệm tiền mua giày cho tôi. 13 năm đã trôi qua, mỗi lần nhớ lại vẫn ko cầm được nước mắt.

9. Cấp ba ở trong trường, có lần bảo bố tối thứ sáu sẽ về, nhưng thứ bảy cô giáo bắt đi học bù nên tôi báo lại ko về được nữa. Đầu dây bên kia bố im lặng một lúc rồi hắng giọng bảo:” Mẹ nhớ con lắm, làm toàn món con thích, hay để bố mẹ đem đến trường cho con?” Giây phút nhìn bố mẹ tay xách lỉnh kỉnh đồ ăn đứng bên ngoài cổng trường, cả đời này tôi cũng ko quên.

10. Bật Webcam nói chuyện với bố mẹ, chợt nhớ ra phải hoàn thành nốt một bài luận, tôi cứ thế cúi đầu làm, ngẩng lên mới phát hiện bố mẹ cứ nhìn tôi qua Webcam mãi. Sau hơn một tiếng đồng hồ, nước mắt chực rơi, tôi phải lén tắt Webcam đi.

11. Cuối cấp ba, bài tập nhiều vô kể. Có hôm bị sốt nhưng tôi vẫn cày đầu làm đề Anh. Bố bước vào xé tan tờ đáp án, bảo:” Tắt đèn đi ngủ! Có gì mai bố nói chuyện với cô giáo cho.”

12. Lần nào từ trường về nhà cũng thấy bố đang nấu cơm. Tôi trêu mẹ:” Sướng nhất mẹ rồi, lấy được ông chồng đảm đang thế này.” Mẹ lườm tôi bảo:” Sướng cái gì? Lúc nào cô về ông ấy mới chịu vào bếp. Ngày thường có chết đói cũng ko buồn đứng dậy pha lấy bát mì.”

13. Tốt nghiệp xong tôi trụ lại thành phố, trừ các khoản chi tiêu thì mỗi tháng còn dư được 1 triệu. Bố bảo gửi tiền cho nhất định ko chịu, nghĩ mình đi làm rồi là người lớn rồi. Có lần bác tôi đi công tác ghé thăm, cho tôi 15 triệu. Tôi giật mình nhất quyết ko nhận. Bác tôi mới bảo:” Của bố con đấy, ông ấy buồn lắm, bảo con gái ko cần tiền của ông ấy thì ông ấy còn đi làm làm gì nữa.”

14. Tôi bình thản kể với mẹ đã chia tay người yêu. Mấy hôm sau bố cứ hơi tí lại cho tôi tiền, bảo thích gì thì mua, cuối tuần đi chơi xa cũng thú vị… Tôi thấy lạ hỏi mẹ, mẹ cười bảo:” Bố con sợ con thất tình chán đời đó.”

15. Mấy năm trước, nhà chỉ có một điều hoà, lắp phòng tôi. Có hôm nóng ko chịu nổi, cả nhà lại chui vào phòng tôi ngủ. Mẹ và tôi nằm giường, bố và anh trai nằm đất. Giờ thì mỗi phòng một điều hoà, nhiều khi tôi chỉ mong điều hoà phòng bố mẹ và anh trai đột nhiên hỏng bất thình lình, để họ lại vào phòng tôi ngủ như xưa.

16. Lúc bé được bà chăm bẵm, cuối tuần bố mẹ mới đón về. Có lần buổi chiều bố mẹ vừa đón về, tối bà lại qua đón, bảo nhớ tôi quá. Bây giờ nghĩ lại thật sự rất cảm động, nhà bà cách nhà tôi vài km, bà đi bộ đến rồi lại cõng tôi về.

17. Hồi nhỏ mỗi lần mẹ bảo thích ăn đầu cá, tôi lại tủm tỉm cười:” Đầu cá có gì ngon mà mẹ lại thích ăn nhỉ!” Thế rồi có lần mẹ đưa đi ăn cỗ cưới, cả bữa mẹ ko hề chạm đũa vào miếng đầu cá, tôi mới nhận ra thì ra mẹ đã không nói thật.

18. Em trai tôi từng nói:” Từ hôm nay em sẽ học uống rượu.”
Tôi cười mắng:” Trẻ ranh học uống rượu làm gì?”
Nó đáp bằng giọng nghiêm túc:” Sau này chị làm đám cưới, em sẽ chuốc say hết họ hàng nhà trai, rồi lại dắt chị về nhà.”

19. Lúc bé có hôm mẹ đi trực đêm, tôi ngủ với bố. Nửa đêm bố dậy đi vệ sinh, chẳng hiểu lật chăn kiểu gì che kín cả người tôi. Lúc quay lại ko nhìn thấy tôi, bố hớt hải gọi ông dậy, hai người đi tìm tôi quanh xóm nhỏ ngõ lớn. Lúc họ thất vọng trở về, phát hiện tôi vẫn đang nằm ngon giấc trong chăn.

20. Anh trai hơn tôi hai tuổi, lúc bé hay bắt nạt tôi. Có lần đưa tôi đi chơi, chơi chán tôi bỏ về giữa chừng. Anh ko thấy tôi đâu, mới hỏi một bác đứng gần đó, bác này bảo anh là tôi bị yêu quái bắt đi rồi. Anh nghe thế khóc um lên, bác này dỗ thế nào cũng ko nín, đành phải cõng anh tôi về tận nhà.

21. Có lần muốn cúp máy nên nói đại:” Máy con hết tiền rồi, thôi mẹ nhé.” Một lúc sau, mẹ nhắn cho một dãy số, bảo:” Nạp vào đi con, bố vừa chạy đi mua cho con đấy.” Đột nhiên thấy mình thật tệ.

22. Cả nhà đang ăn cơm, TV chiếu phim tình cảm Hàn Quốc. Bố tự dưng chuyển kênh, tôi và mẹ đồng thanh “A” một tiếng, bố giật mình chuyển lại kênh cũ, than:” Gì mà như đỉa phải vôi thế!”

23. Tôi ko có thói quen kéo rèm trước khi ngủ, nhưng sáng nào dậy cũng thấy rèm cho kín mít. Cứ tưởng mình bị mộng du, bèn kể với mẹ. Mẹ mới bảo, vì bố sợ ánh ban mai làm tôi chói mắt, sáng nào cũng dậy sớm kéo rèm cho tôi.

24. Bố mẹ đi làm công nhân ở xa, hè mới được gặp bố mẹ. Có lần bố dắt tôi vào KFC mua hai cái đùi gà cho tôi, rồi ngồi đọc báo chờ tôi. Tôi ăn xong một cái bèn nói:” Con no quá rồi, ko ăn cố được nữa.” Bố ăn hộ tôi cái còn lại. Thực ra tôi biết bố chỉ có thể mua được hai cái đùi gà thôi.

25. Đi tàu hoả về ăn tết, khoảng 3h mới đến nơi, tôi bảo mẹ cứ để cửa, tôi tự về. Nhưng bước ra khỏi ga, thấy bố mẹ đã đứng chờ sẵn, hỏi ra mới biết họ đã đến từ 12h rồi.

26. Sau khi ông nội mất, mẹ tôi tìm thấy trong ngăn tủ ông một tập phong bao lì xì, bên trong đều có tiền. Đó là tiền lì xì những năm tới ông dành cho tôi.

27. Em trai kém tôi 8 tuổi, tôi rất thích trêu nó. Một lần tôi bảo thèm ăn kem quá, nó bèn dốc ngược cặp sách, tìm được 2k, rồi nói giọng tự hào bảo tôi: “Cho chị đấy, mau đi mua kem.”

28. Năm ấy bố tôi bị tai nạn giao thông, phải cấp cứu nhiều giờ đồng hồ. Lúc tôi hớt hải chạy đến bệnh viện, được cô y tá kể lại, trước khi tiêm thuốc mê, bằng chút tỉnh táo cuối cùng, bố tôi đã nói với bác sĩ:” Xin hãy cứu tôi, phải cứu tôi, con gái tôi đang chờ, tôi không thể chết.”

29. Trung thu nhiều năm về trước, tôi học cấp hai, ko có bánh trung thu để ăn. Tôi khóc nói với ông. Thế là ông tôi, vì ko biết đi xe đạp, đã chạy bộ cả chục cây số đem bánh đến cho tôi. Thật hối hận khi đó đã ko ăn hết bánh ông cho, bây giờ chẳng còn ai bằng lòng đi bộ đoạn đường xa như thế vì tôi nữa. Thực sự rất nhớ ông, mong ông ở trên cao, luôn bình an khoẻ mạnh.